' Diễn Đàn Tao Ngộ - Tuyển Tập #02 - Phát hành Ngày 01 tháng 11 năm 1999
Diễn Đàn Tao Ngộ
Diễn Đàn Tao Ngộ
Tên:
Mật ngữ:
Nhớ mật khẩu tại máy đang dùng

Ghi danh làm thành viên

Hướng dẫn sử dụng
Quên Password?



 Tất cả các diễn đàn
 Tuyển Tập Văn Học
 Tuyển Tập Thơ Văn Suối Nguồn
 Tuyển Tập #02 - Phát hành Ngày 01 tháng 11 năm 1999
 Tạo chủ đề mới  Topic Locked
 In chủ đề
Người đăng  Chủ đề Next Topic  

Suối Nguồn


47 bài

Gửi lúc -  14:59:49 Dec 28 2005  Show Profile
Tuyển Tập Thơ Văn Suối Nguồn Số 02



Ai trong chúng ta mà không từng có lần nhớ về quê hương với những nỗi niềm riêng . Quê hương giống như nguời mẹ hiền sớm chiều tần tảo nuôi đàn con lớn khôn, để rồi khi con lớn lên lại rời tay mẹ ra đị

Trên vạn nẻo đuờng lưu vong đã có bao lần ta ngậm ngùi nhìn về phương trời xa xôi để mong tìm lại hình ảnh quê cũ với dậu mồng tơi xanh rờn , với mắt ai nhìn vội vã bên hè, với những đêm trăng sáng hoa cau rụng trắng sân.

Bâng khuâng, trăn trở nhớ về kỷ niệm chốn quê xưa, tuyển tập thơ văn Suối Nguồn lần này xin gởi đến các bạn những mảnh trời thương nhớ và một nửa trái tim còn vương lại bên kia nửa vòng trái đất. Uớc mong rằng đó sẽ là dòng suối mát để đưa các bạn nguợc dòng thời gian trở về thăm lại quê hương dấu yêu .

"... Về nguồn tìm hạt nuớc trong
Con sông tắm mát bên đồng lúa xanh ....."

Thân ái
Tuyển Tập Thơ Văn SUỐI NGUỒN






I-THƠ TUYỂN

01. Về Nguồn (Lạc Duyên)

02. Hẹn Hò (Vũ Thi An)

03. Vu Vơ Nguyệt (Cao Nguyên (TNg) )

04. Chân Dung Cuộc Tình (Minh Nhật)

05. Chuyện Xưa Mẹ Kể (LaLan)

06. Tình Đến Rồi Đi (Trúc Giang)

07. Thu Nhớ Thu (KK)

08. Có Một Chiều (PTTV)

09. Báo Thu (Đức Tường)

10. Buồn Vỗ Cánh Bay (Thái Mộng Trinh)

11. Thiên Thần Cất Tiếng Kêu (Du Tử Lê)


II-TRUYỆN NGẮN, TÙY BÚT

01. Cúp Điện (Ngọc Trang)

02. Dĩ Vãng (Sơn Huỳnh)

03. Người Đàn Bà Đàn Violin (Nguyên Khôi)


III -TIN TỨC VĂN HỌC NGHỆ THUẬT (Hồ Huấn Cao)


IV-CÂU CHUYỆN HÀNG THÁNG

01. Y2K (Thơ Thơ)


V- GÓC TRỜI ÂM NHẠC

01. Vài Nét Về Nhạc Sĩ-Giáo Sư Hoàng Văn (Trần Việt)

02. Năm Đời Nhạc Sĩ Họ Trần - phần 1 (Trần Quang Hải)


VI- NHỮNG TẤM LÒNG VÀNG

01. Tấm Lòng Vàng Trên Đôi Chân Gỗ (Trần Bá)

02. Lời Kêu Gọi của Một Cậu Bé 12 Tuổi (Justin Mallory)


VII- GÓC TRỜI QUÊ HƯƠNG

01. Rau Muống (Tứ Diễm)


VIII-SÁCH, BÁO MỚI

01. Dường Như Tôi Ngại Thốt Lời Yêu Em

02. Tuyển Tập Nhạc Hoàng Văn

03. Tập San Thi Ca Số 20


IX- NHẮN TIN LIÊN MẠNG

Suối Nguồn


47 bài

 Show Profile Send Suối Nguồn a Private Message Liên kếtURL



Về Nguồn

Về nguồn tìm hạt nước trong
Con sông tắm mát lên đồng lúa xanh

Quê tôi mưa nắng hai mùa
Suối rừng thơm ngát hương đưa sóng chiều
Có cô thôn nữ yêu kiều
Đêm trăng giã gạo trông sao ngắm trời

Thắm tình dăm bụt mồng tơi
Trầu xanh ngát hoa cau rơi trắng hè
Đường dài chắp nối chân đê
Lũy tre bụi chuối cây me đầu làng

Tôi về trước ngõ còn đang ...
Bước chân bỡ ngỡ đôi hàng lệ rơi
Mẹ tôi đôi mắt mù rồi
Bàn tay sờ sẫm miệng cười hồn nhiên

Quê tôi có đến ba miền
Suối nguồn là mẹ dịu hiền quanh năm .....


Lạc Duyên - 10/99





Hẹn Hò

Anh đứng đợi tưởng chừng như hóa đá
Em hỡi em thành phố đã lên đèn
Đêm hôm qua thao thức nhìn qua cửa
Lá xạc xào cứ ngỡ tiếng chân em

Sáng hôm nay nắng hồng về khắp lối
Lòng reo vui vì em sắp sang chơi
Bao ngày xa nhau mỏi mòn chờ đợi
Chiều hôm nay mình lại có nhau rồi

Cô áo tím nhẹ nhàng đi qua cổng
Cô áo hồng người bé nhỏ xinh xinh
Em hỡi em anh vẫn còn đứng ngóng
Em ở đâu để anh nhớ một mình

Cô áo vàng nép vào anh áo trắng
Cô áo đen dáng cũng giống như em
Bao là cô như bướm bay ngoài ngõ
Em ơi em, thành phố đã lên đèn

Khi gặp nhau anh bắt đền em nhé
Đã hứa rồi: "em sẽ chẳng trễ đâu"
Mưa lất phất ngoài sân chiều đã xuống
Chức Nữ ơi, trời đang đổ mưa ngâu

Em đã đến cho lòng anh tươi lại
Áo màu xanh lá mạ dễ thương sao
Trời đang lạnh bỗng dưng thành âm ấm
Anh đền em phải ...hôn thật là lâu
....


Vũ Thi An




Vu Vơ Nguyệt ...

Cám ơn nhé chè xanh cùng ánh nguyệt
Mộng thiên đàng mở hé nụ tâm linh
Đưa hồn ai huyền hoặc với chân tình
Nửa say đắm nửa thẹn thùng lơi dáng

Đàn trổi khúc nghê thường vương gót hạc
Tri âm tìm đâu dễ cõi trần gian
Điệu khoan thai trầm bổng phượng cầu hoàng
Quỳnh tương chén nhắp môi đời say tỉnh

Lưu ly ngọc trao chén nồng thanh tịnh
Biếc môi hồng khuôn đúc dáng kiêu sa
Quyện trầm hương mờ mịt tận thiên hà
Ai ai mộng lạc đào nguyên Lưu Nguyễn

Nguyệt cầm khúc lời thanh tao uyển chuyển
Ru mộng tình, tỉnh giấc hãy còn xa
Bên rèm thưa vờn bay dáng lụa là
Buâng khuâng thức nguyệt hằng đang soi bóng...


Cao Nguyên (TNg)




Chân Dung Cuộc Tình

Sáng nay nâú nước gội đầu,
Với hoa Thiên Lý có mầu thiên thanh.
Thoảng hương lại nhớ đến mình,
Tim yêu lỗi hẹn nhạt tình hôm naỵ
Yêu Anh như chất rượu cay,
Thấm vào xương tủy ngất ngây nỗi lòng.
Anh ơi ! Em vẫn ước mong,
Ngày vui tao ngộ tình hồng nở hoạ
Hôm xưa ở trước hiên nhà ,
Nắng thu, lá rụng cợt hoa trước thềm.
Hai đưá gặp nhau mau quen,
Kết nên đôi bạn tình duyên mặn nồng.
Hàng ngày em nhớ, anh mong,
Xa nhau gang tấc, mà lòng xót xạ
Tơ tình dù có mặn mà,
Ngăn sông, cách nuí tình ta đắng lòng.
Hôm nay có gió Đông phong
Thổi về Tây Bắc chân dung cuộc tình.


Minh Nhật - Oct 11,TKxx




Chuyện Xưa Mẹ Kể

Nhắm mắt đi, ngồi tựa vào vai Nhỏ
Nghe thầm thì Nhỏ kể chuyện đời xưa
Câu chuyện mà từ bé Nhỏ đã ưa
Lâu ghê lắm mà Nhỏ còn nhớ rõ

Mẹ kể lại vào mùa đông năm đó
Anh ra đời trong khói lửa chiến chinh
Tuổi dại khờ đâu hay chuyện tử sinh
Nhưng không biết vì sao anh hay khóc

Nhà của Nhỏ nằm dưới triền con dốc
Mấy năm rồi nghe tiếng khóc thê lương
Thương trẻ thơ, lòng mẹ Nhỏ vấn vương
Nên sinh Nhỏ, sau này anh có bạn

Từ có Nhỏ, nước mắt anh mới cạn
Hết khóc nhè, làm cậu bé dễ thương
Nhà không xa mà mỗi đứa một phương
Liên quan vậy mà mình không biết mặt

Mẹ còn kể tao phùng do trời đặt
Theo mẹ cha, anh lìa khỏi quê hương
Nhờ Trời thương khiến Nhỏ cũng lạc đường
Xa xôi vậy mà giờ hai đứa gặp

....Dậy đi anh, mang nến cùng nhỏ thắp
Cám ơn Trời, cám ơn Mẹ sinh ta
Cám ơn anh giữa cuộc sống bao la
Biết nhõng nhẽo, xin Trời sinh ra Nhỏ


LaLan




Tình Đến Rồi Đi

Người đâu như khói như sương,
Như loài dạ lý sực hương bên thềm.
Bóng người chợt đến một đêm,
Nghe như xao xuyến nhẹ êm vào hồn.

Ai làm mai nở đầu thôn,
Ai đem cánh phượng tô hồng tim tôị
Bây giờ người đã xa rồi,
Còn chi nưa mãnh hồn côi bên trờị

Chiều nay bóng hạc chơi vơi,
Đau buồn rủ cánh bên trời mưa ngâu,
Hồn ơi, hồn lạc về đâu,
Mang theo kỷ niệm buổi đầu thở than.

Bao đêm nắn nót cung đàn,
Điệu buồn như vẫn theo ngàn gió bay,
Lỡ làm lạc phím sai dây,
Giờ nghe đau xót đắng cay trăm đường.


Trúc Giang




Thu Nhớ Thu

Thu có khơi lòng anh nhớ không
Khi nhìn lá rụng đầy trên sân
Cỏ khô màu thắm trơ trơ nắng
Có gợi trong anh thuở nào gần?

Ngày ấy từng chiều em nhặt lá
Ngắm thu vương sắc mà bâng khuâng
Bảo anh một lá thu là cả
Ước mộng em ươm mối tình nồng

Em nhớ anh cười xao ngõ nắng
Bảo "bé đừng mộng nhiều nha hông
Đâu ai gom lá vào trong mộng
Và buộc được hồn nơi góc sân?"

Có lẽ em hay kết mộng nhiều
Nên ngày đưa tiễn biết gì đâu
Buổi chiều hôm ấy đã cùng lá
Biệt mối tình thu vội chớm sầụ

Hỏi ngọn thu phong mới ghé về
Có thương màu nắng thuở em qua
Có cười khi lá rơi trên áo
Khi ước mộng xưa đã nhạt nhoà


KK




Có Một Chiều

Có một chiều... tưởng chừng như bất tận
Thời gian hững hờ .. như chẳng buồn trôi
Căn gắc trọ có một người thầm gọị
Nắng chiều ơi, sao ngang bướng chẳng tàn

Người ấy bảo ... con gái hay thay đổi
Chợt nắng ... chợt mưa ... chẳng biết đâu lường
Nhỏ nguýt thẳng ... thế đừng theo năn nỉ
Ai cười buồn ...sợ ngọc rớt hàng mi

Nhỏ ngây thơ ... hỏi ... nói gì không hiểu
Nhéo mũi rồi ... bảo... nhõng nhẽo đó cô
Nhỏ có khờ ... cũng chẳng cần người biểu
Lại dám ngang nhiên ... chọc nhỏ hay nhè

Thế là giận ... ai chịu .. không thèm nhận
Giọt lệ ngà ... nhỏ cũng chẳng tặng ai
Đường chẳng dài ... mà sao như vô tận
Thoáng nghe ai .. năn nỉ ... xém xiêu lòng

Đã nhủ lòng ... không thèm ... không nhớ nữạ
Chẳng nghe mà ... lời hẹn ... sẽ sang chơi
Thế nhưng sao ... chiều nay ... ngồi trên lửạ
Trách trơi xanh ... sao lâu tối ... ai chờ !


PTTV - 08/28/99




Báo Thu

hơi hướm mùa thu đã bắt đầu
kìa, nghiêng chao mỏng kiếp phù du
tuổi hoa ngày lá xanh màu no
đợi gió thâm sương nhuốm mịt mù

điềm báo hoang mang mây váng đỏ
đìu hiu dư rộng tới ngàn phương
buồn chưa kịp thốt, lời chưa ngỏ
lấp ló chờ ra ngấn lệ nguồn

sắp rồi lỡ dỡ nét mầu tươi
cây cỏ sầu rung lạnh miếng đời
héo úa một mai nhàu nếp mộng
mặc lòng lả tả lá hoa rơi


Đức Tường




Buồn Vỗ Cánh Bay
(Tặng một nguời)

Ta tặng em con tim lầm lỡ
Tặng nửa đời trắc trở gian nan
Tặng cho em lời tình chưa ngỏ
Đuờng em về hoa nở thênh thang!

Mắt em vẫn xoe tròn ngơ ngác
Nên muà thu lác đác lá bay !
Nên muà xuân chưa tròn nốt nhạc,
Đã ngập ngừng hạ đến trên tay

Ta tặng em những ngày băng giá
Một nửa hồn sao vẫn chờ mong ?
Muà đông đến sao nghe xa lạ
Bổng ngại ngần .. thương nhớ .. ngóng trông !

Ta tặng em nửa đời gẫy đổ
Nửa nụ cười vương lệ xót xa !
Em ngơ ngác tròn xoe mắt thỏ
Ta nghe buồn vỗ cánh bay xa !!!


Thái Mộng Trinh - Oct 99




Thiên Thần Cất Tiếng Kêu

một lần trong đời tôi
ngày đi qua rất vội
lá tình ấp trên môi
mùi hương người yếu đuối
núi băng rừng ra khơi
trong em: tôi bé dạị

một lần trong đời em
buổi chiều sao chóng tối
thành phố: niềm thân, quen
bỗng dưng đèn bối rối
những ngón tay hàm oan
trên ngực người hứng, đợi

cúi xuống giữa nụ hoa
em rướn mình gọi...bố!
một đời suối thơm tho
tôi uống mềm lá...me.
thiên thần cất tiếng kêu:
trần gian: khung cửa nhỏ

một lần trong đời nhau
đêm, nghìn sâu tiếng gọi
ngọt ngào gối, chăn đau
thịt, da gào kiếp mới
soi mặt gương đời sau
giọt máu còn chói lọi

một lần thân thể nhau
tôi rạng ngời: địa ngục!?!


Du Tử Lê - 08/99


Gửi lúc 15:06:02 Dec 28 2005 Go to Top of Page

Suối Nguồn


47 bài

 Show Profile Send Suối Nguồn a Private Message Liên kếtURL





CÚP ĐIỆN


Ở Mỹ bị cúp điện là chuyện lạ ! Lạ vì bỗng nhiên ta không biết phải làm gì ? Mọi sinh hoạt hằng ngày đều lệ thuộc vào dòng điện tử : tủ lạnh, microwave, máy lạnh, CD player, điện thoại và computer trở nên vô du.ng. Tay chân và đầu óc con người trở nên thừa thãi hơn bao giờ hết.

Ngày thường có điện, cứ líu lo to nhỏ trên điện thoại, bận rộn với bữa ăn, vật lộn với bài vở, hồn cứ như bị hút vào cái màn hình tivi đưa những tin tức kinh hoàng, nếu không thì lại checking và sending e-mails. Để đến đêm, đặt lưng xuống lại trách mình sao không dành ít phút để nhìn laị bản thân ! Rách việc !

Hôm nay - cúp điện - lại sợ , không muốn đối diện với chính mình vì có lẽ đã quá quen thuộc với những tất bật và náo nhiệt của đời thường chăng ? Nhớ những ngày còn ở quê nhà, cũng cúp điện, nhưng đâu đến nỗi thừa thãi và chán ngắt thế này ? Ngó ra sân, không một bóng người qua lạị Tôi tự hỏi "Họ" ( dân bản xứ) làm gì nhỉ trong những ngôi nhà tối đen không sự sống kia ?

Cũng là một đêm không có điện mà tôi lại có những tâm tư khác nhaụ Có lẽ ở đây, khi cúp điện, bạn không thể bước ra trước sân để bắt gặp Bà Hai đang kể chuyện cổ tích cho cô cháu gaí, để thưởng thức tiếng đờn cò điêu luyện của Bác Ba, hoặc cười ngất ngưởng khi chú Tư Râu đang lên giọng để chấm dứt câu vọng cổ bên cạnh thằng cu Tí đang nũng nịu đòi kẹo trong vòng tay chị Năm Ròm.

... Tất cả giờ đã rất xa nửa vòng trái đất ... Và tôi như vừa khám phá ra điều gì quan trọng nhất trong cuộc sống : cúp điện là sự sợ hãi nhất của dân định cư tại đất lạ xứ người này, vì khi không còn điện, ta mới thấy rằng cả cái tình xóm làng thân thiết cũng chẳng còn !!!

Mùa giông bão - 7/1/99 - Một đêm tối trời

NGỌC TRANG

Gửi lúc 07:58:37 Dec 29 2005 Go to Top of Page

Suối Nguồn


47 bài

 Show Profile Send Suối Nguồn a Private Message Liên kếtURL
DĨ VÃNG


Tôi sang Mỹ nhưng lại về tiểu bang khác, em vẫn viết thư cho tôi và mong tôi về sống ở Californiạ Rồi thì tôi cũng về CA như em mong, ngày gặp mặt, em mừng lắm nhưng không hề có một cử chỉ gần gũi cho dù chỉ là một cái nắm tay ! (điều mà tôi chưa từng được có từ em - từ khi quen nhau qua 2 năm). Đôi khi tôi cảm thấy khó chịu lắm nhưng vì yêu em mà chấp nhận hết. Tôi nghĩ rằng khi sang Mỹ thì thành kiến của gia đình em đối với tôi đã thay đổi nhưng tôi đã lầm. Chúng tôi lại tiếp tục hò hẹn lén lút như ngày nàọ Nhà tôi cách nhà em khoảng một tiếng ba mươi phút lái xe, mỗi cuối tuần tôi đi thăm em bằng chiếc xe cà rịch, cà tàng , mỗi lần chạy đi chạy về thì xe và người đều mệt lả nhưng những phút được bên nhau chẳng có là bao vì em phải lén gia đình để ra gặp tôị Tuy vậy, chúng tôi vẫn thấy rất hạnh phúc trong những giây phút ngắn ngủi được bên nhau, được có nhau và được nhìn nhau . Một hôm em gọi tôi ra gặp mặt, với một vẻ mặt thật buồn, tôi có cảm giác bất ổn về việc nàỵ Em nói là "chúng ta nên chia tay vì chúng ta không hợp nhau". Tôi nghe xong mà vẫn không tin vào tai mình mà còn hỏi đi, hỏi lại rằng em đã suy nghĩ kỹ chưa ? Em một mực nói là đã kỹ rôì và còn hỏi tôi là: có thể làm bạn được hay không?.

Tôi lái xe về mà lòng thì đang ở đâu đâu ... Tôi thật sự bàng hoàng đúng hơn là buồn.

Sau ba năm chúng tôi vẫn liên lạc với tư cách là bạn của nhau, giúp đỡ những gì mà em không làm được, rồi thì chúng tôi ra trường, đi làm. Cũng vaò dịp cuối năm ấy, em hẹn tôi ra đi ăn và thả bộ trên bờ biển (điều mà em rất thích) em hỏi là em có còn cơ hội nào hay không? tôi lại ngạc nhiên sau một hồi im lặng tôi trả lời là tôi không làm được vì ly nước đã đổ rồi thì khó mà hốt lại cho đầy được !tôi thấy em khóc (điều mà tôi sợ nhất) nhưng tôi không tự dối lòng được. Qua 3 năm, lòng tôi đã phẳng lặng, vì với em, tôi đã nâng niu, gìn giữ để tình yêu hai đứa được trọn vẹn nhưng trong phút chốc em đã biến mọi thứ thành mây khóị Tôi như con thú bị thương và vết thương đó tưởng như chẳng bao giờ lành, tôi đã mất một thời gian khá daì để tự cân bằng lại chính mình vì thế tôi không muốn khơi lại vết thương lòng, và không muốn bị xảy ra thêm một lần nữa trên cùng một ngườị Giờ đây, tình cảm giữa em và tôi chẳng còn gì, có chăng chỉ là sự thương hại mà thôị Đêm đó, trên đường về nhà em thì thật là tình cờ chúng tôi nghe bản nhạc "Unbreak My Heart", oái ăm thay, em lại đòi tôi dịch lại cho em nghe mặc dù em dư sức hiểụ Em im lặng cho đến cổng nhà, đột nhiên quay sang và hôn tôi mà trên mặt đầy nước mắt. Tôi không có cảm giác gì khi em hôn tôi cả phải, tôi đã không còn yêu em thật rồị Nụ hôn đó là điều tôi rất mong có được vaò ba năm trước, nhưng bây giờ thì đã quá muộn vì tôi không còn cảm giác gì với em, tôi không còn mong, không còn đợi và không còn luyến tiếc gì ở em cả.

Giữa em và tôi giờ đây chỉ là một tình bạn, một tình đồng hương trên xứ người xa la..

Nụ hôn đầu cũng là nụ hôn cuối cho một cuộc tình đầy trắc trở và vô lý của em và tôi

Tôi mong em sẽ gặp được người mà yêu em và chăm sóc cho em, cũng rất mong em hãy quên tôi đi như tôi đã quên em. Khi nói ra điều này thì tôi cũng vẫn còn cái gì đó để mà nhớ , mà thương ...Rất mong những ai trong hoàn cảnh giống như tôi thì hãy cố gắng vượt qua và tin tưởng ở nhau, đừng để sự việc đi đến chỗ bế tắc giống như tôị

Sơn Huỳnh
Gửi lúc 08:04:37 Dec 29 2005 Go to Top of Page

Suối Nguồn


47 bài

 Show Profile Send Suối Nguồn a Private Message Liên kếtURL
NGƯỜI ĐÀN BÀ ĐÀN VIOLIN


Buổi tối đầu tiên tôi dọn về căn nhà mới, suốt ngày mệt mỏi với những lỉnh kỉnh của cuộc đời, bao nhiêu thứ lặt vặt còn chất đầy ngoài garagẹ Đặt lưng xuống giường tôi đánh một giấc không còn biết trời trăng mây nước gì nữạ Mẹ tôi thường nói :"Một giấc ngủ ngon là một giấc ngủ không mộng mị". Tôi mỉm cười : "Một giấc ngủ ngon là một giấc ngủ sau khi làm việc mệt nhọc". Khi thức dậy trời đã sáng trưng, ánh nắng tưng bừng nhào vào cửa sổ, đầy ắp trong phòng. Tôi uể oải đứng dậy, đóng mini-blind, đuổi bớt ánh sáng ra ngoài đôi chút và dỗ giấc ngủ trở lạị Nằm một lúc, giấc ngủ dường như theo ánh sáng rong chơi bên ngoài, tôi không tài nào ngủ được. Đứng dậy, xếp mền và đi xuống nhà.

Mẹ tôi đã pha cho tôi ly cà phê để trên bàn ăn trước khi bà ra khỏi nhà. Mẹ tôi thường đùa :" Con trai cưng của mẹ, cứ kén cá chọn canh, chẳng chịu lấy vợ, cứ ở nhà hành mẹ". Tôi chỉ cười trừ. Lấy để có một người vợ thì có lẽ cũng không đến nỗi quá khó. Nhưng chỉ để lấy vợ cho có thì thảm thương lắm. Đám cưới nào cũng vui lúc đầu, cũng ồn ào chúc tụng, ăn uống no say, như thể cuộc đời chỉ có hạnh phúc. Có những mối tình tan nát nhanh như những bông hoa giả cài trên chiếc xe ngày cướị Không bị gió cuốn thì người ta cũng phá bỏ nó đị Hạnh phúc, vui vẻ thì ngắn ngủi, nhưng tan nát khổ đau không ai tránh được, chỉ khác nhau là sớm hay muộn. Tan nát nhiều khi không có nghĩa là tan vỡ, những mối tình như vậy còn thấy tội nghiệp hơn. Mỗi người mỗi ngã có thể đỡ bi thảm hơn sống chung mà "đồng sàng dị mộng" . Tôi thấy những mối tình xung quanh, anh em, bà con, bạn bè, láng giềng... làm tôi sợ hãị Cô đơn cũng thảm thương nhưng có lẽ ít thảm thương hơn.

Tôi đốt điếu thuốc, cầm ly cà phê bước ra garage, chiếc xe U-haul vẫn đấy ắp những đồ đạt chưa kịp đem xuống tối hôm quạ

Một tuần lễ sau, mọi sắp xếp mới tạm ổn đi.nh. Tôi sửa soạn căn phòng của mình sau cùng,gắn máy điện toán, xếp những chồng sách ngay ngắn lên tủ. Mẹ tôi lớn tiếng từ dưới nhà :

- Có dọn dẹp thì cũng phải nghỉ ngơi, ăn uống chứ.

Tôi xuống nhà, bước ra cửa hút điếu thuốc. Dường như có tiếng nhạc từ căn nhà đối diện. Tiếng nhạc trầm bổng, du dương, u uẩn. Tiếng nhạc gợi trong tôi những bâng khuâng. Tiếng nhạc phát ra từ căn phòng trên lầu căn nhà đối diện. Căn nhà tối om, chỉ có một căn phòng phía bên trái trên lầu là còn đèn sáng và tiếng nhạc, tiếng thở than, lời trần tình thoát ra từ đó. Tôi im lặng lắng nghẹ Ngồi bất động, như thể chỉ cử động dù thật nhẹ nhàng cũng đủ làm tiếng nhạc tan đi, sẽ im bặc, sẽ vút bay lên cao, hay uất ức ngừng lạị Tôi búng mẫu thuốc ra xa, đốm lửa vẽ thành một vệt sáng trong im lă.ng. Thứ im lặng nhẹ nhàng thanh thoát. Tiếng nhạc càng lúc càng rõ len vào hồn tôi, những thớ thịt râm rang như có những xoa bóp nhẹ nhàng... Đúng là Serenade, bản nhạc cung Ré thứ đã một thời làm tôi say mê khi tôi còn theo học âm nhạc tại trường Quốc Gia Âm Nhạc Saigon.

Quá khứ hiện về trong trí nhớ của tôị Trong một buổi hòa nhạc tại trường, vì mới vào học năm thứ nhất nên tôi chỉ là một khán giả, không có tên trong phần biểu diễn. Người con gái mặc áo đầm màu trắng, từ trong sân khấu bước ra, mặt rạng rỡ tươi vui như một đóa hoa vừa nở hết độ xuân thì. Mái tóc ngắn uốn cong ôm lấy khuôn mặt trái xoan, chiếc mũi thẳng. Tôi không có tài tả hết được vẻ đẹp lúc ấy hay năm tháng đã xóa mờ phần nào kỷ niệm năm xưạ Ngồi vào chiếc ghế cao đặt ở giữa sân khấu, lẻ loi, cô độc. Nàng thật nhỏ bé trên sân khấu nhưng khi tiếng nhạc vừa trỗi, cả hội trường im bặc. Tôi nghe cả tiếng thở dồn dập của mình. Nàng đã đưa cả khán thính giả vào một chân trời mới, có hoa thơm cỏ lạ, có tiếng chim ca hát, có trăng, có gió, có bướm có hoa... Tiếng nhạc càng lúc càng dồn dập du dương, thánh thót. Cả hội trường như chìm ngập trong tiếng nhạc, người ta quên đi quá khứ, quên tương lai, quên những muộn phiền... chỉ còn tiếng nhạc tràn ngập trong không gian và tràn ngập cả trong lòng người nghẹ

Âm nhạc theo tôi suốt cả chiều dài của cuộc đờị Mối tình của tôi thật ngắn ngủi, nhưng mối tình chấm dứt mà tiếng nhạc lại không chấm dứt, tiếng nhạc theo tôi dai dẳng, đậm đà. Và bây giờ tiếng nhạc thức dậy tất cả những say mê trong tôị Tôi lặng người đị Cung nhạc vút cao hơn bình thường, hay vút cao trong từng nhịp thở của tôị

Tôi không hiểu tại sao khi tôi nghe tiếng nhạc ấy và liên tưởng người chơi nhạc phải là một người đàn bà. Đàn ông không có được tiếng nhạc như thế. Dù một bản nhạc có thể như nhau, cách chơi như nhau nhưng tôi có cảm giác đó là tiếng nhạc của một người đàn bà, bởi nó thánh thót quá, du dương, tình tứ quá, tiếng nhạc làm lòng tôi mềm lạị Như thể tôi đang chìm ngập trong không gian mờ mờ sương khói của một buổi sáng bàng bạc trên sông, buổi tối thơ mộng dưới ánh trăng thu, hơi sương lạnh ngấm nhẹ nhàng vào da thịt...

Tiếng nhạc ngừng lại một chút, rồi bước vào một thể loại khác, nhanh hơn, dồn dập hơn và quen thuộc hơn. Bản nhạc ai cũng có thể đã nghe một lần trong đờị Nếu không nghe âm thanh của cung đàn thì cũng mê say lời Việt qua tiếng hát vút cao của Bạch Yến một thời Saigon nhung nhớ : Giòng Sông Xanh.

Tôi lặng người đị Bản nhạc này tôi đã luyện rất kỹ, tôi mê say nó như mê say người tình của mình. Tôi đã bỏ ra hàng giờ chỉ để đánh duy một nốt nhạc, kiên nhẫn cho đến khi thật thỏa mãn với nó. Cứ như thế cho hết toàn bản nhạc. Thầy tôi đã ôm vai tôi thật chặt khi tôi đánh thử cho thầy nghe trước ngày tôi được chọn để hòa tấu với nàng.

Dường như những người bạn đồng song, ai cũng mê say tiết tấu của bản nhạc, ai cũng muốn biểu diễn, cho nên để được chọn tôi đã vô cùng khổ công trong luyện tập. Một lần, nàng tới nhà tôi để tập dượt chung. Nàng khuyến khích tôi :

- Nếu Hòa không được chọn thì Dung buồn ghê lắm.

Tiếng đàn của Dung thì không phải chọn lựa chi hết. Bởi vì trong những lần biểu diển những dịp lễ lớn hay mãn khóa, Dung luôn luôn được dành riêng một mục độc tấu violin. Thú thật mỗi lần hòa tấu với Dung, tiếng Guitar của tôi, nhiều khi lạc lỏng, nhiều khi lạc quẻ, và nhiều khi Dung ngưng lại đột ngột. Giận hờn :

- Lại lười dợt đàn nữa rồị Ngày hôm qua cũng bị ngay chỗ này mà.

Dung mím hai môi lại, trông dễ thương đến nỗi tôi quên nàng đang giận, định nhào tới... Dung nghiêm trang :

- Không giỡn với Hòa đâụ Dợt lại đoạn này đị Lười phát khiếp.

- Hòa vẫn dợt đó mà. Nhưng không hiểu saọ
Nàng ra lịnh :

- Bắt đầu lại

Bây giờ nghe lại bản nhạc Giòng Sông Xanh, tiếng đàn khi dìu dặt khoan thai, khi dồn dập nhẹ nhàng vẫn thoát ra từ cửa sổ căn phòng trên lầu, phía bên trái căn nhà đối diện., tôi không khỏi chạnh lòng. Không biết Dung bây giờ đang ở đâu, hình bóng nàng vẫn rõ nét trong tôị

Đã từ lâu, tôi đánh mất thú đánh đàn guitar. Có thể một phần vì thiếu tương ứng, tiếng đàn cô đơn không kéo dài được lâu, một phần vì những năm tháng tù tội, vượt biên rồi học hành, lo cho cuộc sống cơm áo, tôi lười biếng rồi quên bẵng đị Bây giờ Giòng Sông Xanh kéo tôi trở lại nôn nao với nhừng kỷ niệm thơ ấụ

Mẹ tôi gọi vào ăn cơm, khi mở cửa bà nói :

- Tiếng đàn của ai mà hay quá con nhỉ. Sao con không đánh đàn trở lại cho vuị

Tôi trầm ngâm không nói gì. Có thể đó là một ý kiến hay của mẹ tôị Dù chỉ là một câu nhắc nhở nhẹ nhàng, ân cần của mẹ, nhưng cũng làm tôi cảm đô.ng. Mẹ đã hiện diện tất cả mọi nơi, trong những hạnh phúc đầu đời cũng như trong những khốn khó của cuộc đời, trong cả những mộng mơ của cuộc tình mong manh cũng như những gảy đổ của một thời yêu thương không trọn vẹn.

Tôi bước theo mẹ vào nhà để lại sau lưng tiếng nhạc phía bên kia đang thổn thức, cô đơn, ai oán...

Tôi mua một cây đàn guitar và dợt lại cho ngón tay mềm, tôi cũng dợt từng nốt nhạc và bản nhạc Ging Sông Xanh lại trờ về. Tuy không lả lướt như năm xưa, nhưng tôi có thể hòa tấu với tiếng đàn bên căn nhà đối diện, cứ cất lên khỏang 9 giờ tối mỗi đêm. Tôi nhớ tới mềm lòng, tới ngộp thở, tới chịu không nổi, tiếng đàn violin của Dung năm xưạ Có bao giờ tiếng đàn bên kia là tiếng đàn của Dung hay không ?

Rất nhiều lần tôi đứng lặng người trước cửa để đợi chờ người đánh đàn căn nhà đối diện. Nhưng lạ lùng thay, không thấy có một bóng người lai vãng. Không ai đi ra và cũng chẳng có ai đi vào và tiếng đàn vẫn cất lên lung lạc lòng tôi mỗi đêm khoảng 9 giờ. Cho đến một ngày, tôi thấy một chiếc xe hơi đi vào garage bằng remotẹ Nửa tiếng sau, chiếc xe trở ra, trên xe do một người đàn bà lái, người này khoảng bốn mươi ngoàị Sau này tôi mới biết cứ hai lần mỗi tuần người đàn bà kia đi vào khoảng nửa tiếng rồi đi rạ Tôi liều lĩnh chận xe người đàn bà lại, khuôn mặt bà ta cũng khá đẹp, nhưng đôi mắt lạnh lùng đến khiếp sợ người đối diện. Tôi hỏi, bà ấy nhìn tôi, nhưng không trả lời gì, chỉ lắc đầụ Tôi thấy việc chận xe ngay garage nhà người ta là khiếm nhã. Tôi bỏ đị

Một lần tôi thấy bóng đen in trên cửa sổ của căn phòng âm nhạc, hình ảnh rõ ràng một người con gái hay một người đàn bà đang đàn violin, tóc ngang vai. Một lần tôi gọi order một bình hoa hồng và yêu cầu người ta dilivery tới căn nhà đối diện và tôi viết đại tên người nhận là Dung. Tôi ngồi bên này quan sát, người ta cầm bình hoa đến. Bấm chuông và chờ rất lâu, nhưng rồi người ta bỏ đi và một lúc sau tôi nhận được điện thoại của tiệm hoa báo cho biết không thể delivery tới căn nhà âm nhạc được. Nếu như vậy, chính tôi sẽ qua gọi cửa Tôi mua một bình hoa hồng. Tôi chỉ nghĩ thoáng qua cho vui, chứ không hề nói trong căn nhà kia là Dung, nhưng thật sự không cần Dung hay bất cứ ai cũng thế. Tôi thiết tha muốn gặp người đàn bà đàn violin mà mỗi lúc tiếng hòa âm giữa chúng tôi ngày càng tuyệt vời Tôi không biết bà ấy có nghe hay không nhưng điều đó hoàn toàn không cần thiết. Tiếng hòa âm quyện vào không gian là đủ ngút ngàn thương yêu, ngút ngàn nhung nhớ, là lãng mạn, là nên thơ, là đẹp tuyệt vời... Tôi hoàn toàn thất vo.ng. Tiếng gọi cửa của tôi dù đôi khi gấp rút, dù kiên nhẫn, nhưng tuyệt đối không ai ra mở cửạ

Tôi tự an ủi, việc gặp mặt không cần thiết, miễn là hàng đêm tôi vẫn hòa tấu với nhau là đủ hạnh phúc một đờị Tôi dời chiếc bàn viết của tôi qua một bên và đặt ngay cửa sổ một chiếc bàn nhỏ và để một chiếc ghế trên đó cho ngang bằng cửa sổ. Khi ngồi đàn, người bên kia có thể thấy tôị Tôi không bao giờ bỏ sót một buổi nào, dù có bận bất cứ chuyện gì tôi cũng cố gắng trở về lúc 9 giờ tối và hòa tấu với tiếng đàn violin bên căn nhà đối diện. Càng lúc tiếng đàn bên kia tha thiết hơn, thời gian dài hơn và những đêm trăng sáng thì thơ mộng biết baọ Tôi chắc chắn một điều là tiếng đàn violin vì tiếng đàn guitar của tôi mà ở lại lâu hơn.

Tôi nghe hàng xóm họ bảo rằng, đó là một cô gái Mễ Tây Cơ, một nhạc sĩ violin tài sắc, nổi tiếng một thời, nhưng sau một tai nạn xe hơi, cô ta trở nên tật nguyền và không thể tiếp tục cuộc sống trên sân khấu mới về sống tại đây và không bao giờ ra khỏi nhà. Một số người khác thì nói đó là một bà già đã hồi hưu, nguyên là giáo sư âm nhạc trong một trường đại học, thất tình khi còn trẻ, thất vọng vì mối tình không trọn vẹn về đây sống ẩn dật và không muốn tiếp xúc với ai, mỗi tuần có người con gái của bà mang thức ăn tớị Kẻ khác thì nói đó là một cô gái Á châu, cả cha mẹ đều mất, để lại một gia tài khổng lồ cho cô ta, cô bị tật, cụt cả hai chân và bị lường gạt bởi một người đàn ông cùng xứ . Hận đời, cô không muốn tiếp xúc với ai và chỉ thuê một người đàn bà mỗi tuần đem thức ăn tới...

Tôi hoàn toàn không biết giả thuyết nào là đúng, nhưng tôi nghĩ chỉ vì một người đàn bà đàn violin mà có nhiều giả thuyết như vậy thì chẳng có giả thuyết nào trúng cả, chỉ là thêu dệt, trăng cuội cho vui chứ chẳng ai biết sự thật. Nếu là sự thật thì làm gì có nhiều sự thật như thế và câu chuyện nào mới là sự thật.

Nói chung, tôi yêu tiếng đàn violin thì bất luận người đàn bà đàn violin là ai tôi vẫn cứ yêu bởi vì tôi không yêu bà ta mà tôi yêu tiếng đàn của bà. Sự thật có được khám phá hay không, theo tôi chỉ là vấn đề thời gian vì tình yêu là tiếng nói thiêng liêng, không thể nào không động lòng với một người có tâm hồn, yêu âm thanh và sống chết một đời với nó.

Một hôm tôi đi làm về, lái xe vào con đường nhỏ trước khi quẹo vào nhà, tôi thấy rất đông người, xe cảnh sát chớp đèn, rồi xe cứu hỏa, xe hồng thập tự đứng bao quanh căn nhà tôị Lòng hồi hộp vì không biết chuyện gì xảy rạ Tôi vội vàng tấp xe vào lề, chen đám đông đến gần. Tôi cho họ biết tôi là chủ căn nhà này và xin được biết chuyện gì đã xãy rạ Người cảnh sát mặc sắc phục cho biết trong nhà tôi không có chuyện gì cả mà ở căn nhà đối diện. Tim tôi bỗng đập rất nhanh, căn nhà đối diện, ở đó đâu có ai ngoài người đàn bà đàn violin. Tôi cố chen vàọ Một chiếc băng-ca được hai người đàn ông đẩy ra, ở trên có một người nằm và được đậy kín bởi một tấm nylon màu đen. Tôi cố bước nhanh tới để hy vọng mở tấm khăn nhìn người nằm trên đó. Nhưng người cảnh sát mặc sắc phục đưa tay cản tôi lại và chiếc băng-ca nhanh chóng chuyển lên xe cứu thương và chiếc xe vô lương tâm kia hụ còi chạy đị Như thể mình vừa thành công một công trình gì to lớn lắm.

Tôi vô hồn bước trở lại xe, lòng ray rứt như vừa đánh mất một cái gì to lớn, ước ao chưa có được thì đã vuột khỏi tầm tay mình rồị Đến như người đàn bà đàn violin là người nào trong những giả thuyết tôi đã được nghe thì tôi cũng vẫn chưa biết và sẽ không bao giờ biết được. Nếu tôi muốn có thể đến sở cảnh sát hay bệnh viện để tìm kiếm, nhưng tôi không muốn. Thôi thì cứ để như trong mộng có lẽ sẽ thích hơn. Ngộ nhỡ người đàn bà đàn violin kia là Dung thì ân hận biết ngần nàọ

NGUYÊN KHÔI
Gửi lúc 08:09:21 Dec 29 2005 Go to Top of Page

Suối Nguồn


47 bài

 Show Profile Send Suối Nguồn a Private Message Liên kếtURL



5000 NGƯỜI THAM DỰ ĐẠI HỘI NHẠC ROCK AND VOTE

Dưới bầu trời nắng ấm của một buổi chiều chủ nhật tại miền Nam California, Đại nhạc hội mang tên Rock and Vote đã diễn ra với dự tham dự của gần 5000 người Việt và sự hiện diện của rất nhiều nhân vật dân cử của lưỡng đảng Hoa Kỳ, tại hội trường Bren Events Center, nằm trong khuôn viên đại học UCI, thuộc thành phố Irvine, quận hạt Orange Countỵ

Mở đầu chương trình, Luật sư Trần Thái Văn, trưởng ban tổ chức cho biết mục đích của đại nhạc hội là thâu thập một danh sách khoảng 25 ngàn cử tri Việt Nam ghi danh đi bầu vào tháng 11 năm hai ngàn tới đâỵ Bởi vì, vẫn theo Luật sư Trần Thái văn thì "Xử dụng lá phiếu là cách hay nhất để ảnh hưởng tới đường lối của chính phủ Hoa Kỳ, hầu từ đó, có thể thiết lập được một nước Việt Nam tự do, dân chủ và phú cường."

Nhạc sĩ Nam Lộc, tác giả ca khúc "Vĩnh Biệt Saigòn," một thành viên trong ban tổ chức đại nhạc hội Rock and Vote thì, đại nhạc hội thu hút gần 180 ca nhạc nghệ sĩ. Một lực lượng nghệ sĩ trình diễn đông đảo chưa từng thấy từ trước tới naỵ vẫn theo tác giả "Vĩnh Biệt Sàigon," trong tương lai, nếu cần ban tổ chức sẽ tổ chức chương trình đại nhạc hội khác, để cổ võ những người Việt có quốc tịch Mỹ ghi danh tham dự bầu cử, một sinh hoạt chính trị mà, ông Nam Lộc cho biết, "Người Việt còn thờ ơ vì ít tin tưởng." Riêng trong buổi dại nhạc hội này, ban tổ chức đã nhận được phiếu ghi danh bầu cử của khoảng 1000 người Mỹ gốc Việt.


BAN HỢP XƯỚNG NGÀN KHƠI KỶ NIỆM 10 NĂM THÀNH LẬP

Cũng vào ngày chủ nhật vừa qua, vào lúc 8 giờ tối, tại hý viện La Mirada Theater for Performing Arts, ở thành phố La Mirada, quận hạt Orange county, đêm kỷ niệm 10 năm thành lập Ban Hợp Xướng Ngàn Khơi, đã diễn ra với sự tham dự của trên 1000 khán giả.

Theo nhạc sĩ Lê Văn Khoa, Nhạc trưởng Ban Hợp Xướng Ngàn Khơi thì buổi trình diễn này còn nhằm đánh dấu sự chấm dứt lịch trình trình diễn của ban Ngàn Khơi, trước khi Ngàn Khơi bước vào thiên niên kỷ thứ ba, với một chương trình diễn diễn mới lạ, sẽ bát đầu vào năm hai ngàn. Mở đầu chương trình, Nhạc trưởng Trần Chúc điều khiển Ban Hợp Xướng Ngàn khơi và dàn nhạc Festival Symphony Orchestra với 7 trích đoạn trong 16 ca khúc nằm trong Trường ca Con Đường Cái Quan của Nhạc sĩ Phạm Duỵ

Kế tiếp là các màn đơn ca, hợp ca, hợp xướng với những tiếng hát tiêu biểu cho sinh hoạt tân nhạc của người Việt tại quê người, như Kim Tước với Dạ Lai Hương của Phạm Duy; Lê Hồng Quang với "Đêm, Nhớ Trăng Saigòn," thơ Du Tử lê, nhạc Phạm Đình Chương, Lê Thành Vân với "Tôi Đi Giữa Hoàng Hôn" của Văn Phụng, Trần Thái Hòa với "Nguyệt Cầm" của Cung Tiến, Quỳnh Giao với "Áng Mây Chiều" của Dương Thiệu Tước, Anh Dũng với "Kiếp Dã Tràng" của Từ Công Phụng, vân vân... Cuối cùng, chương trình chấm dứt với 5 trích đoạn từ 23 ca khúc của Trường ca Mẹ Việt Nam, cũng do Phạm Duy sáng tác.

Được biết Ban Hợp Xướng Ngàn Khơi là ban hợp xướng được nhiều người yêu thích nhất tại Hoa Kỳ.


TÀI TỬ ĐOÀN CHÂU MẬU TÉ XỈU

Nguồn tin từ nữ ca sĩ Mai Lệ Huyền xác nhận, tài tử Đoàn Châu Mậu đã bị té ngã vào ngày Thứ Hai 18 tháng 10 vừa qua, tại nơi ông đang cư ngụ là vùng bờ biển Hawaiị

Vẫn theo tin của Mai Lệ Huyền, một trong những người con dâu của họ Đoàn thì, tài tử Đoàn Châu Mậu đã rời bỏ tiểu bang Washington State để tới Haiwaii từ nhiều tháng quạ Lý do của cuộc dời cư này là bởi vì gần đây, sức khỏe của tài tử Đoàn Châu Mậu không được tốt lắm. Những người thân sống bên ông cho biết đã có nhiều dấu hiệu cho thấy ông bắt đầu rơi sâu vào căn bệnh mất trí nhớ.

Người con gái của Tài tử Đoàn Châu Mậu tức người bạn đời của Nhạc sĩ Ngô Thụy Miên hiện cư ngụ tại thành phố Seattle cũng cho biết, cha cô đã phải vào bệnh viện dôi lần và phải dùng thuốc nhưng căn bệnh mất dần trí nhớ không thuyên giảm mà có phần tăng thêm.

Tin tức nhận được tính tới chiều ngày Thứ Tư 19 tháng 10 vừa qua, thì Tài tử Đoàn Châu Mậu vẫn chưa hồi tỉnh. Ông vẫn còn nằm phòng hồi sinh trong bệnh viện.


GIỚI THIỆU CD "HÃY CỨ LÀ TÌNH NHÂN" Ở SAN JOSE

Đến từ miền nam California, vào lúc 8 giờ tối ngày Thứ Sáu 16 tháng 10 vừa qua, trước khoảng 400 khán giả, Nhà thơ Du Tử Lê đã giới thiệu nữ nhạc sĩ Tú Minh, 29 tuổi, với CD đầu tay của cô, mang tên "Hãy Cứ Là Tình Nhân" tại một hý viện thuộc thành phố San Josẹ

Hãy Cứ Là Tình Nhân, là tên 1 trong mười bản nhạc do Tú Minh sáng tác, ngay sau khi cuộc hôn nhân của cô đổ vỡ cách đây ba năm.

Nhạc phẩm này phản ánh một nhân sinh quan, một lối suy nghĩ, hay cũng có thể nói là một cách sống của những người trẻ Việt Nam lớn lên tại xã hội Hoa Kỳ, trước vấn đề hôn nhân.

Trong ca khúc vừa kể của nữ nhạc sĩ Tú Minh, có những câu như:

"Em không thích làm vợ - không thích anh làm chồng - để nhìn nhau chán ngán - hãy cứ là tình nhân - để tình ta bay cao..." đã mang đến những nét nhăn, những cái nhìn nghiêm khắc nơi gương mặt của những nhà đạo đức... Nhưng giới trẻ tại miền Bắc Ca Li và ở nhiều nơi khác nhau, lại đón nhận ca khúc này, một cách nồng nhiệt.

Bằng cớ buổi giới thiệu CD đầu tay của Tú Minh, đã thành công trên mức chờ đợi của tác giả. Rất nhiều người đã phải ra về vì hết chỗ.

Phát biểu về sáng tác của mình, nữ nhạc sĩ trẻ tuổi Tú Minh cho biết, cô chỉ muốn nói lên những cảm nhận thật sự của đời sống cô, ngay sau khi cuộc hôn nhân của cô đổ vỡ. "Xin hãy nhìn Tú Minh như một nạn nhân của cuộc đổ vỡ này, trước khi có lời phê phán hoặc lên án," tác giả Hãy Cứ Là Tình Nhân nóị


CD NHÀ THƠ DU TỬ LÊ NÓI CHUYỆN TẠI ĐẠI HỌC UC BERKELEY

Đáp lời mời của một giáo sư tại Đại học UC Berkeley, ở miền Bắc California, Nhà thơ Du Tử Lê đã có ba buổi nói chuyện về thơ và văn ở ba lớp khác nhau của chương trình B.Ạ tại đại học này từ 12 giờ trưa tới 3 giờ chiều ngày Thứ Hai 18 tháng 10 vừa quạ

Khác hơn những buổi nói chuyện về thơ văn ở những Đại Học khác, lần này, họ Lê được mời không chỉ như một diễn giả, mà ông còn được mời như một tác giả đương thời, còn sống mà các sinh viên đã và đang phải học, và dịch văn, thơ của ông từ tiếng Việt sang tiếng Mỹ.

Hai truyện ngắn của Nhà văn Du Tử Lê mà các sinh viên thuộc Đại Học Berkeley theo học chứng chỉ Việt ngữ đã dịch từng đoạn sang tiếng Mỹ, đó là truyện ngắn "Đời Ta," và "Em Và, Mẹ Và, Tôi Là Một Nhé."

Truyện ngắn "Đời Ta" họ Lê viết năm 1973, tại Saigòn. Truyện ngắn này, sau đó, đã được nhà xuất bản Sống, tuyển chọn để in trong tuyển tập "Những Truyện Ngắn Hay Nhất của Quê Hương Ta," xuất bản năm 1974, tại Saigòn Việt Nam.

Riêng truyện ngắn "Em Và, Mẹ Và, Tôi Là Một Nhé," tác giả viết năm 1995 tại hải ngoại, do Nhà xuất bản Nhân Chứng in lại trong tập "Em Và, Mẹ Và, Tôi Là Một Nhé," năm 1996 tại California, Hoa Kỳ.

Về thơ của Du Tử Lê thì các sinh viên được học và chuyển dịch sang tiếng Mỹ là bài "Thơ Viết Từ Camp Pendleton." Bài thơ này tác giả viết vào hồi tháng 6 năm 1975; sau đó, được in lại trong tập "Thơ Tình - Love Poems," do Nhà Nhân Chứng in lần thứ tư, năm 1997, tại California, Hoa Kỳ.

Sau khi trình bày ba kỹ thuật căn bản để dễ dàng bước vào thế giới văn xuôi và thi ca của Du Tử Lê là: "So Sánh - Liên Tưởng (và) - Nhân Cách Hóa; họ Lê đã đưa những thí dụ cụ thể trích dẫn từ hai truyện ngắn và bài thơ vừa kể. Các sinh viên đã hỏi nhiều câu hỏi liên quan tới văn chương, đời tư của tác giả; nhất là những nhân vật nữ trong hai truyện ngắn và, một bài thơ của họ Lê mà họ phải học, và phải chuyển dịch sang tiếng Mỹ.

Trước đó, sinh viên của cả ba lớp này cũng đã được thưởng thức giọng ngâm thơ và tiếng hát của nữ ca sĩ Thụy Dung đến từ San Jose, qua bài thơ "Thơ Viết Từ camp Pendleton;" và, hai ca khúc "Về Từ Vô Vọng" và "Khúc Tháng Tám," thơ Du Tử Lê, do nhạc sĩ Hải Nguyên soạn thành ca khúc.

Tại trường đại học UC Berkeley, từ nhiều năm trước đây, thơ của nhà thơ Du Tử Lê đã được dùng để giảng dạy cho bậc cao học (Master Degree) văn chương, bộ môn văn học Á Châu, qua cuốn sách "Understanding Vietnam" của giáo sư Neil L Jameison. Cuốn sách này do Nhà xuất bản UC Berkeley, UCLA và Cambridge London, xuất bản năm 1991, bản bìa mỏng (paperback) in năm 1994. Nhưng năm nay là năm đầu tiên văn và thơ của họ Lê được dậy tại bậc cử nhân.

Tưởng cũng nên nhấn mạnh: Bài thơ "What's I Leave To My Son" của Nhà thơ Du Tử Lê cũng đã được nhà xuất bản W.W. Norton ở New York, chọn in trong tác phẩm "World Poetry: An Anthology of Verse From Antiquity To Our Time," tạm dịch là"Tuyển Tập Thi ca Thế Giới: Từ Thời Thượng Cổ Tới Thời Hiện tại Của Chúng Tạ" Bản paperback của tác phẩm dầy trên 1300 trang này đã được phát hành hồi tháng 4-1998.

Bài thơ "What's I Leave To My Son" của họ Lê, in nơi trang 1136, Chương 8, Tiểu "World Poetry-Part VIII: The Twentieth Century,) là 1 trong 6 bài thơ Việt Nam thuộc thế kỷ thứ Hai Mươi .

Năm bài thơ của 5 nhà thơ Việt Nam còn lại là Tú Mỡ, Thế Lữ, Đỗ Tấn, Hà Thị Thảo và Lê Ngọc Hiệp (1944-1970.)

Được biết Nhà thơ Du Tử lê hiện cư ngụ tại miền nam Californiạ Muốn liên lạc với họ Lê, xin qua địa chỉ E-mail: dutule@hotmail.com

HỒ HUẤN CAO

Gửi lúc 08:12:25 Dec 29 2005 Go to Top of Page

Suối Nguồn


47 bài

 Show Profile Send Suối Nguồn a Private Message Liên kếtURL



Y2K


Câu chuyện hàng tháng kỳ trước, chúng tôi đã thưa với bạn đọc về nguy cơ có thể tận thế trong vài tháng nữa, quả đất sẽ bị hủy diệt và chỉ có một số người rất nhỏ sống sót để hưởng một đời sống an lạc hạnh phúc. Vậy thì bạn đã chuẩn bị gì cho ngày tận thế sắp đến chưa ? Đây chỉ là căn cứ vào những tiên đoán của những nhà sấm ký và sự giải thích trong Kinh thánh. Đúng hay sai, có hay không chưa ai biết, nhưng có một điều chắc chắn là chúng ta phải đối đầu là những khó khăn và trục trặc sẽ gây nên bởi hệ thống điện toán vào năm 2000 mà người ta viết tắt là Y2K, có nghĩa là "The Year 2000". Chữ Y2K còn được mệnh danh là "The Millenium Bug" (Con Bọ Đệ Tam Thiên Niên).

Đến giờ phút này thì việc khắc phục những khó khăn đó xem như không còn nữa, các hãng sản xuất cũng như những nơi bán computer, những nhà sản xuất software phổ biến khắp mọi nơi những sản phẩm mới chuyên trị những trục trặc sắp tớị Nhưng nói cho cùng cũng không ai biết những gì sẽ xảy ra và có xảy ra hay không. Gì thì gì, cũng phải đợi đến khuya ngày 31 tháng 12 mới biết được.

Khi con người phát minh ra máy điện toán, người ta hay những chuyên gia về progammers, (những người viết chương trình) đã không tính trước những sự cố kỹ thuật cho năm 2000 trở về sau, họ đã không ghi vào hệ thống "nhớ" (Memory system) cho năm 2000. Điều này chúng ta không biết là vì họ thiếu tiên liệu hay vì họ muốn tạo ra những trở ngại như thế để kiếm lợi nhuận. Trong máy điện toán họ chỉ dùng hai con số sau cùng cho những năm 19..., ví dụ 1999 thì dùng 99, và đến năm 2000 thì hai con số sau cùng sẽ là "00", nhưng với hệ thống hiện nay thì khi viết "00" để chỉ năm 2000, trong bộ nhớ sẽ đọc là 1900. Bởi thế cần phải thay đổi cách viết, nếu không sẽ gặp trở ngại và hậu quả sẽ không thể nào lường được cho những năm sau 2000. Những chuyên gia điện toán gọi những khó khăn này là những khó khăn năm 2000 hay Y2K.

Có rất nhiều câu chuyện tưởng như khôi hài cho những ngày đầu của năm 2000, chúng ta hãy tưởng tượng nếu đến năm 2000 mà tất cả các máy điện toán đều lầm lẫn giữa 1900 và 2000, thì biết bao biến cố xảy rạ Bộ nhớ của chúng sẽ mất hết. Những món nợ của khách hàng, nợ của Mortgage, những hệ thống thuế khóa, an ninh... sẽ bị xóa hết không ai biết đâu mà tìm kiếm. Ví như, hôm nay ta ra ngân hàng vay một số tiền lớn xài chơi, đến năm 2000 trong máy điện toán của nhà băng sẽ không biết ta còn nợ họ bao nhiêu nữạ Vậy thì còn đợi gì mà chúng ta không gấp gấp đi mượn nơ..

Hiện nay trên thế giới, không có một nước nào, không có một công ty nào mà không dùng máy điện toán trong mọi dịch vụ, từ kinh tế , thương mại đến an ninh quốc giạ Nếu hệ thống điện toán không kịp thời sửa chữa thì dân chúng trên thế giới chứ không riêng gì Hoa Kỳ sẽ gặp những trở ngại lớn laọ

Các máy điện toán của gia đình cũng sẽ gặp những trở ngại, trục trặc tùy theo những chương trình xử du.ng. Suối Nguồn e ngại cũng có thể có những trở ngại và biết đâu sẽ chậm trễ đến tay bạn đọc.

Những chuyên viên về điện toán, những người viết chương trình đang làm việc ráo riết để hóa giải những trục trặc này, đối với các chính phủ, các công ty lớn, các hệ thống an ninh, quốc phòng, truyền thông phải thay đổi hàng triệu triệu đường dâỵ

Mùa hè 1998, các hãng có liên quan với Wall Street đã thí nghiệm cách điều chỉnh đồng hồ của các máy điện toán trước ngày 30 tháng 12 năm 1999 để chuyển sang tháng Giêng năm 2000 và họ cho biết không gặp trở ngại nàọ

Văn phòng Quản Trị và Ngân Sách (The Office of Management and Budget) đã ước lượng chi phí thay thế và sửa đổi hệ thống điện toán liên bang Hoa Kỳ sẽ tiêu một số tiền khổng lồ và trên toàn thế giới ước tính khoảng 600 tỷ đến 1,000 tỷ Mỹ Kim. Và sẽ có khoảng 50% công ty trên thế giới không thể hoàn tất kịp thời cho năm 2000.

Hiện nay tất cả mọi cơ quan chính phủ, trường Đại Học, Bệnh Viện, hội Hồng Thập Tự, Sở Cứu Hỏa, Cảnh Sát, các bộ chỉ huy về Quốc Phòng v.v... để đề phòng bất trắc, kể từ đêm Giáng Sinh 1999, những toán chuyên viên về điện toán sẽ không được nghỉ phép để túc trực tại chỗ làm việc để đề phòng những bất trắc, họ phải túc trực 24/24. Hội Hồng Thập Tự đã khuyến cáo những biến động rất có khả năng xảy ra vào năm 2000 như là một cơn bão lớn. Hậu quả có thể kéo dài nhiều ngày hay nhiều tháng sau đó. Hội Hồng Thập Tự cũng phổ biến một bản liệt kê để khuyến cáo mọi người nên làm theo :


Kiểm soát những vật dụng trong nhà nhất là những vật dụng có "chip" điện tử.

Tích trữ những thức ăn, nước uống và thuốc men thông thường.

Đổ đầy xăng cho xe và các máy móc xử dụng xăng.

Chuẩn bị một số tiền mặt, vì các hệ thống ngân hàng có thể có nhiều trở ngại

Có thể sẽ mất điện một thời gian ngắn, cho nên cần những vật dụng thay thế như đèn bấm, đèn cầy, diêm quẹt v.v...

Cần biết những địa điểm trú ẩn gần nhà, phòng bất trắc.

Nói ra thì như quan trọng hóa vấn đề nhưng nếu xảy ra thật thì những đề phòng trên đây còn quá ít. Nhưng vẫn còn hơn không làm gì. Nhưng làm sao biết được những gì sẽ xảy ra, như trong các sấm ký tiên đoán hết sức khủng khiếp. Ta có dửng dưng được không ?

Bạn đọc đang xử dụng máy điện toán cũng nên có những chuẩn bị cho năm 2000, nếu loài người bị hủy diệt trong ít tháng nữa thì máy điện toán cũng không còn, nhưng ngộ nhỡ đến năm 2000 mà chẳng có gì xảy ra cả thì những máy điện toán của chúng ta vẫn còn phải xử du.ng. Để cho chắc ăn, thời gian mấy tháng còn lại đây, nếu bạn đọc nào có ý định mua máy điện toán mới thì hãy cẩn thận hay đợi qua ngày 01-01-2000 hãy muạ Vừa "big sale" lại vừa chắc ăn.

Thân ái,


THƠ THƠ
Gửi lúc 08:19:54 Dec 29 2005 Go to Top of Page

Suối Nguồn


47 bài

 Show Profile Send Suối Nguồn a Private Message Liên kếtURL




1. VÀI NÉT VỀ NHẠC SĨ-GIÁO SƯ HOÀNG VĂN (HOÀNG TRANG)

Ông tên thật là Hoàng Văn Cang, Sinh năm 1937 tại Saì Gòn, nguyên quán tỉnh Quảng Bình.

Hoàng Văn yêu nhạc từ nhỏ, ban đầu ông tự học, về sau, thấy Hoàng Văn có năng khiếu và say mê âm nhạc nên nhạc sĩ Vũ Khánh đã thâu nhận và truyền dạy âm nhạc cho Hoàng Văn.

Năm 17 tuổi, Hoàng Văn đã sáng tác. Một trong những nhạc phẩm đầu tay của Hoàng Văn là: Chiều Hoài Hương và Tình Cố Hương

Ngay từ những bước đầu trong sự nhiệp sáng tác, Hoàng Văn đã được tờ báo đương thời: Lẽ Sống dành tờ đầu của trang Văn Nghệ để giới thiệu đến tài năng của ông.

Hơn 40 năm qua, Hoàng Văn đã sáng tác trên 130 bản nhạc, gồm Tình ca, Tâm Ca, Thánh ca và Dân Cạ Mỗi bản nhạc đều có liên hệ đến một sự việc xảy ra trong đời ông hay những sinh hoạt của xã hội hoặc một sự kiện lịch sử, nên nhạc của ông có sự thu hút tự nhiên và rất gần gũi với quần chúng. Vì chúng ta cũng như Hoàng Văn, đều đã trải qua những niềm vui, nỗi buồn cũng như những đau thương bất hạnh của cuộc đời và lịch sử.

Năm 1995, Hoàng Văn cùng gia đình sang định cư tại Hoa Kỳ theo diện HO, tuy cuộc sống vất vả, nhưng ông vẫn tranh thủ sáng tác. Trong bốn năm qua, Hoàng Văn đã ấn hành hai tập nhạc nhan đề : Những Tình Khúc Hoàng Văn, tuyển tập 1, và 2. Tuyển tập 3 hiện đang xúc tiến ấn hành.

Nhiều bản nhạc trong tuyển tập 1 và 2 đã được tái bản và được các ca sĩ: Như Quỳnh, Mỹ Huyền, Hoàng Lan trình bày trong liên khúc Tuổi Học Trò Băng Video 42 và CD "Nỗi Buồn Châu Pha" của trung tâm Thúy Nga - 1998.

Ngoài tài năng âm nhạc, Hoàng Văn còn là một giáo sư Anh Văn, một trong những sách ông đã viết, và đã được xuất bản nhiều lần là:

-TỰ HỌC TIẾNG ANH (Phương pháp Gregg, trọn bô hai cuốn in lần thứ 3-1990 - VN)
-CHÂM NGÔN TỤC NGỮ THÔNG DỤNG VIỆT ANH (In lần thứ 5-1998 - VN)
-MẪU CHỮ ĐẸP(Trọn bộ mới và cũ gồm 7 cuốn - in lần thứ 12 - 1993 - VN)
-NHẠC LÝ CĂN BẢN (In lần thứ 2-1992 - VN)
-PERSON TO PERSON (Song ngữ-trọn bộ 2 cuốn, in lần thứ 3-1993-VN)
-VUI ĐỌC ANH NGỮ (Song ngữ, trọn bộ 04 cuốn, in lần thứ 3 - 1993 - VN)
Ngoài ra, ông đã cùng với cùng với giáo sư Hữu Nguyên và Lê Quang Toàn cho xuất bản các sách học anh ngữ như:
-CẨM NANG HÀI HƯỚC (Song ngữ, in lần thứ nhất -1995-VN)
-MODERN AMERICAN ENGLISH (Song ngữ cuốn 1 và 2-1994 - VN)
-NGỮ PHÁP GIÁN YẾU (Song ngữ - Focus on grammar - 1995- VN)
-CAUSE AND EFFECT (Song ngữ, in lần thứ nhất -1996- VN)
-FACTS AND FINGURES (Song ngữ, in lần thứ nhất -1996- VN)
Sẽ xuất bản:
-THUẬT NGỮ BÁO CHÍ ANH VIỆT
-TRUYỆN CƯỜI NƯỚC MỸ (Song ngữ. Dịch và chú giải với Hữu Nguyên, Lê Quang Toàn)
-10 BÀI ĐỘC TẤU TÂY BAN CẦM

Trong gia đình, Hoàng Văn là người chồng, người cha mẫu mực. Ngoài xã hội, ông đơn giản và khiêm nhường nên được nhiều người mến phục.

biên soạn : TRẦN VIỆT



2. NĂM ĐỜI NHẠC SĨ HỌ TRẦN (phần 1)

Ở xứ Việt Nam, khi học nhạc cổ truyền là phải học theo lối truyền khẩu, một lối học rất được phổ biến khắp Á Châụ

Ngày xưa, học trò thường đến nhà thầy, ở đó học cho tới lúc thành tài, có khi 5 năm, 10 năm, hay lâu hơn nữa tùy theo học mau hay chậm. Khi nào thầy thấy học trò đủ sức, hấp thụ đầy đủ những bí quyết của môn mình đang học thì lúc đó mới ra về, mới được thầy cho "xuống núi". Khi ở nhà thầy, công việc làm hàng ngày là giúp việc trong nhà, như làm vườn, quét dọn nhà, làm tất cả công việc của một người giúp việc. Tối nào thầy hứng lấy đàn ra dạo, hay đàn bài bản, học trò thường lắng tai nghe để thấm nhuần các ngón đàn của thầỵ

Khi nào thầy vui, thầy gọi một học trò để dạy, chỉ cách nhấn cho đúng với điệu của bài bản. Chính vì học theo phương pháp này mà học trò mất nhiều năm để được đào tạo thành một nhạc sĩ . Sự khó khăn gian truân trong cách học nhạc cổ truyền, thêm vào đó sự coi thường của xã hội Việt Nam thời phong kiến cho rằng đàn hát là "xướng ca vô loài" nên số người học nhạc không có bao nhiêu ngườị Ngành nhạc chỉ dành để giải trí, và nhạc sĩ không được đi thi để trở thành quan trong triều đình. Chính vì thế, tìm được một gia đình nhạc sĩ nhiều đời ở Việt Nam không phải là chuyện dễ ! Ở Việt Nam có một vài gia đình nhạc sĩ trong lĩnh vực tân cổ nhạc. Gia đình nhạc sĩ Lữ Liên lúc đầu chuyên về nhạc cổ vơí cây đàn nhị qua tài nghệ của nhạc sĩ Lữ Liên (hiện đang sinh sống tại tiểu bang California, Hoa kỳ. Các con của ông chuyển sang ngành tân nhạc Việt và nhạc ngoại quốc từ lúc ở Sài Gòn trước 1975 và đã nổi tiếng như nữ ca sĩ Bích Chiêu (cùng thời với Bạch Yến, Thanh Thúy, hiện sống tại tỉnh Orléans, Pháp sau khi bôn ba nơi hải ngoại từ năm 1963 ở Pháp, rồi Ý đại lợi, rồi nay trở lại Pháp), Khánh Hà, Tuấn Ngọc, Anh Tú, Lưu Bích, ban nhạc Uptight (tất cả đều nổi tiếng trong cộng đồng Việt và cư ngụ tại vùng Nam California từ 20 năm nay).

Gia đình nhạc sĩ Phạm Duy cũng là một ngoại ha.ng. Nhạc sĩ Phạm Duy (sinh năm 1921) là một nhạc sĩ có một sức sáng tác hiếm có (trên 1000 ca khúc trong đó hàng trăm bản nhạc đã chinh phục cả ba thế hệ Việt Nam). Vợ ông là nữ ca sĩ Thái Hằng lúc trước đã hát trong ban hợp ca Thăng Long với các anh em Hoài Trung, Hoài Bắc (đã từ trần tại California và con là nhạc sĩ sáng tác nổi danh dưới tên Phạm Đình Chương có vợ là nữ ca sĩ Khánh Ngọc) và Thái Thanh (các con của nữ danh ca Thái Thanh là Ý Lan và Quỳnh Hương đã chinh phục giới yêu nhạc Việt ở hải ngoại từ năm 1991. Gần đây hơn, Mai Linh, con gái lớn của Ý Lan, vào nghề ca hát và đã tạo cho mình một chỗ đứng có nhiều triển vọng). Các con của Phạm Duy - Thái Hằng lập ra ban nhạc kích động trẻ The Dreamers ở Sài Gòn vào cuối thập niên 60. Ban nhạc này vẫn còn vang tiếng khi sang Hoa Kỳ vào đầu thập niên 80 cho tới đầu thập niên 90 thì rã. Các con của Phạm Duy đã tạo một ngôi vị vững chắc trong làng tân nhạc Việt ở hải ngoại như nam ca sĩ Duy Quang ( đã từng là chồng của nữ ca sĩ Julie - mang tên Julie Quang khi sống với Duy Quang), các ca sĩ Thái Hiền, Thái Thảo (có chồng là nam ca sĩ Tuấn Ngọc thuộc gia đình nhạc sĩ Lữ Liên), Thái Ha.nh. Nhạc sĩ Duy Cường chuyên về hòa âm, và trở thành người hòa âm của tất cả các bản nhạc của cha (Phạm Duy) và soạn hòa âm cho hàng nghìn bản nhạc cho các ca sĩ Việt ở Californiạ Gia đình nhạc sĩ Hoàng Thi Thơ với vợ là nữ ca nhạc sĩ Thúy Nga (nổi tiếng một thời với chiếc phong cầm, còn sinh hoạt trong những năm đầu sang Mỹ và sau đó từ giã sân khấu luôn). Con và cháu là Hoàng Thi Thi, Hoàng Thi Thao từng nổi tiếng thần đồng vĩ cầm ở Việt Nam và tiếp tục đàn vĩ cầm cho các ban nhạc Việt Nam trong cộng đồng Việt tại Californiạ

Nhạc sĩ Thu Hồ cũng là ca sĩ nổi tiếng ở Việt Nam có một cô con gái trở thành ca sĩ Mỹ Huyền tạo sự nghiệp tại California từ khi sang Mỹ. Gia đinh Phạm Nghệ (hiện ở Hoa Kỳ) chuyên về nhạc cổ điển. Gia đình nhạc sĩ vĩ cầm Nguyễn Khắc Cung (hiện ở Pháp) chuyên về nhạc cổ điển Tây phương. Gia đình nhạc sĩ thôỉ sáo Nguyễn Đình Nghĩa (hiện sống ở Virginia, Hoa kỳ) chuyên về nhạc cổ Việt Nam với các con giỏi về các loại đàn Việt, đã đi trình diễn nhiều nơi tại Mỹ từ năm 1982. Về phía cải lương, cặp nghệ sĩ Việt Hùng-Ngọc Nuôi nổi tiếng trong giới hát cải lương từ nhiều năm qua, có các con đi về phía tân nhạc nổi tiếng một thời qua ban nhạc The Crazy Dog, và nữ ca sĩ Bích Ngọc tạo một chỗ đứng trong giới nhạc trẻ. Nghệ sĩ Hữu Phước (từ trần năm 1997 tại Pháp) nổi tiếng là người hát mùi 6 câu vọng cổ và đóng tuồng làm rơi nước mắt người xem, có nhiều con nhưng chỉ có Hương Lan là nổi tiếng nhất và là ca sĩ từ cổ nhạc sang tân nhạc thành công và giữ địa vị ca sĩ hàng đầu trong ngành ca hát Việt Nam ở hải ngoạị

Tìm đuợc một dòng họ năm đời nhạc sĩ nhạc cổ truyền có thể nói là hiếm có lắm. Tôi được may mắn sinh trưởng trong một gia đình có tới 5 đời nhạc sĩ cổ truyền, và mỗi đời có những bước tiến "canh tân", có những đóng góp vào việc bảo tồn, bảo lưu, duy trì và phổ biến nhạc Việt cổ truyền khắp nơi trên thế giớị

Đơì thứ nhứt: Nhạc sĩ nhạc cung đình Huế

Người khởi xướng truyền thống nhạc của gia đình họ Trần là ông sơ của tôi, tên là Trần Quang Thọ (1830-1890). Ông là nhạc sĩ của ban đại nhạc triều đình Huế, dưới thời vua Tự Đức. Cụ mang cả gia đình vào trong Nam và định cư tại làng Vĩnh Kim, thuộc tỉnh Mỹ Tho, cạnh bên sông Sầm Giang (được nổi tiếng nhờ tên ban kịch Sầm Giang của chú tôi là Trần Văn Trạch). Cụ chỉ là một nhạc sĩ chuyên nghiệp, sử dụng cây đàn tỳ bà, đàn nhị, và các loại trống. Chính cụ đã mang truyền thống nhạc miền Trung và Ca Huế vào trong Nam để sau này biến thành loại nhạc đàn tài tử miền Nam.

Người khởi xướng truyền thống nhạc của gia đình họ Trần là ông sơ của tôi, tên là Trần Quang Thọ (1830-1890). Ông là nhạc sĩ của ban đại nhạc triều đình Huế, dưới thời vua Tự Đức. Cụ mang cả gia đình vào trong Nam và định cư tại làng Vĩnh Kim, thuộc tỉnh Mỹ Tho, cạnh bên sông Sầm Giang (được nổi tiếng nhờ tên ban kịch Sầm Giang của chú tôi là Trần Văn Trạch). Cụ chỉ là một nhạc sĩ chuyên nghiệp, sử dụng cây đàn tỳ bà, đàn nhị, và các loại trống. Chính cụ đã mang truyền thống nhạc miền Trung và Ca Huế vào trong Nam để sau này biến thành loại nhạc đàn tài tử miền Nam.

Đời thứ nhì : Nhạc sĩ sáng tác bài bản, sáng chế cách ghi bài bản cổ.

Ông cố tôi, Trần Quang Diệm (1853-1925) là người con thứ tư trong gia đình có 7 ngươì con. Ông có khiếu về nhạc nhất trong gia đình. Chính ông là người duy trì truyền thống nhạc trong gia đình. Đàn tỳ bà rất giỏi, được gởi ra thành ni Huế để học loại nhạc Ca Huế (một loại nhạc thính phòng với bài bản khác với bài bản của dàn đại nhạc và tiểu nhạc). Ông cố tôi được nổi tiếng khắp vùng lục tỉnh về tài đàn tỳ bà. Ông đã sáng tác một số bài bản cho đàn tỳ bà, nhưng đã thất truyền sau một lần cháy nhà. Ông đã nghĩ ra cách ghi chia phân nhịp trong các bài cổ nhạc để dễ dạy cho học trò. Ông có sáng tác 8 bài Ngự trong sô 10 bài Ngự để đón tiếp vua Thành Thái lúc vua vào thăm viếng miền Nam. Trong thời của ông có hai ông nhạc sĩ khác nổi tiếng về nhạc miền Nam là Nguyễn Liên Phong và Nguyễn Tòng Bá. Hai luồng âm nhạc của ông cố tôi và của hai nhạc sĩ này đã làm phát sinh ra nhạc đàn tài tử miền Nam.

Đời thứ ba: Nhạc sĩ sáng tạo

Ông cố tôi có 7 người con, nhưng chỉ có hai người là có năng khiếu về âm nhạc. Người con thứ nhì là Bà Cô Ba của tôi, tên là Trần Ngọc Viện (1885-1944), và ông Ni tôi là Trần Quang Triều (1897-1929), người con thứ sáu có biệt danh là Bảy Triềụ Trên khai sanh tên là Trần Văn Chiều vì lúc làm giấy khai sanh, người thơ ký trong làng đã tự ý đổi lại thành Chiều thay vì Triềụ Chữ lót họ cũng đổi luôn, nhứt là vào thời đó, trong làng xã miền Nam, hễ con trai thì cho chữ Văn, và con gái thì dùng chữ lót Thị . Bà Cô Ba của tôi đàn tỳ bà theo truyền thống Huế và rất giỏi về đàn tranh. Bà là người đã thành lập một đoàn cải lương với các nghệ sĩ toàn là nữ giới, lấy tên là gánh Nũ Đồng Ban (1927-1929). Đây có thể nói là một gánh hát duy nhứt trong lịch sử cải lương Việt Nam là nghệ sĩ toàn là đàn bà. Các cô thiếu nữ toàn là con gái con nhà lành trong làng. Bà Cô của tôi bắt các cô phải học chữ ban ngày, tập đánh võ, múa côn, múa kiếm, luyện gio.ng. Ông thầy tuồng tên là Nguyễn Tri Khương (mất vào năm 1962), anh ruột của bà Ni của tôi, là người con thứ tư trong gia đình họ Nguyễn (dòng dõi Nguyễn Tri Phương), tôi gọi là ông Cậu Năm. Ông Cậu Năm là: Một nhạc sĩ rất có tài chẳng những thổi sáo điêu luyện, làu thông tất cả những nhạc khí đàn dây và trống. Ông lại sở trường viết nh+~ng bài bản mớị Chính trong vở tuồng " Giọt lệ chung tình" (1927), ông đặt một số bài bản mới như "Phong Xuy Trịch Liễu","Yến Tước Tranh Ngôn", "Thất Trỉ Bi Hùng ", "Bắc Cung Ai " mà dường như chỉ được lưu truyền trong gia đình mà thôi , mặc dù âm điệu rất phong phú. Số phận của nh+~ng bài bản nầy giống như mấy mươi bài của thầy ký Trần Quang Quờn, có lẽ sẽ bị mai một đị Người anh của ông Cậu Năm là ông cậu Tư Nguyễn Tri Lạc rất sành về nhạc lễ và các tiết tấu trong các loại nhạc lễ. Ông là cụ thân sinh của cố nhạc sĩ tài danh Nguyễn Mỹ Ca, nổi tiếng qua nhạc phẩm "Dạ Khúc ". Ông Ni của tôi, Trần Quang Triều (1897-1931) giỏi về đàn kìm. Lúc đó, ông học ở trường trung học Chasseloup Laubat của Pháp ở Sài Gòn. Tôi được nghe kể lại rằng lúc nhỏ ông Ni tôi giỏi về môn thôi miên, thường hay dùng môn này để làm cho các ông giám thị ngủ hết để ngồi chơi trong lớp hay đàn kìm. Ông có chế ra cách lên dây đặt tên là dây Tố Lan, được giới cải lương "dâyTố Lan của ông Bảy Triều ". Cách lên dây của hai dây đàn kìm cách nhau một quãng bảy thứ (Do-Sib) tạo một không khí buồn ảo não khi đàn. Một trong những người học trò ngoài gia đình được nhiều người biết là ông thân của nhạc sư đàn tranh Nguyễn Vĩnh Bảọ Ông Ni tôi không may mất sớm thành ra không thể phát triển cách lên dây Tố Lan cho đàn kìm được rộng rãi hơn.

oOo

Hai gia đình nhạc sĩ Trần và Nguyễn phối hợp lại với nhau đã làm phát sinh ra một truyền thống âm nhạc gia đình ngày càng phong phú. Đời thứ ba đã cho thấy rằng ảnh hưởng nhạc Tây phương đã xâm nhập một phần nào vào trong nền âm nhạc cổ miền Nam. Ông Cậu Năm Nguyễn Tri Khương có viết lời Việt cho những bản nhạc Pháp thịnh hành thời đó như "La Madelon", "La Marseillaise ". Em của ông Cậu Năm biết đàn lục huyền cầm móc phím, và một người khác biết kéo vĩ cầm Tây phương. Cả hai nhạc khí Tây phương bắt đầu được dùng trong nhạc đàn tài tử miền Nam.

(hêt phần 1)

biên soạn : TRẦN QUANG HẢI


Gửi lúc 22:23:40 Dec 30 2005 Go to Top of Page

Suối Nguồn


47 bài

 Show Profile Send Suối Nguồn a Private Message Liên kếtURL




GƯƠNG HY SINH


LTS : TTTV Suối Nguồn vừa nhận được một bài viết nói về một người con gái bất hạnh nhưng đã hy sinh cuộc đời mình cho những người bất hạnh hơn mình, những người mù tại Việt Nam. Tấm gương hy sinh to lớn không biên cương ấy thật đáng tuyên dương và tiếp tay biết baọ Chúng ta đang sống trong thế giới yên bình, có nghĩ và xót xa cho những người bất hạnh như cô gái tật nguyền hay những người suốt một đời mù lòa hay không ? Chúng ta có chia xẻ một chút gì với họ hay không ?

SUỐI NGUỒN

1. Tấm Lòng Vàng Trên Đôi Chân Gỗ________Trần Bá

Truyện cổ Việt Nam thường kể cảnh tương trợ giữa người mù và người què. Người què dùng đôi mắt sáng dẫn đường và người mù dùng đôi chân khỏe cõng bạn. Bước vào thế kỷ 21 sự tương trợ đó sẽ như thế nào, mời các bạn đọc tiếp những hàng sau...

-TUỔI THƠ CỦA HƯỚNG DƯƠNG
Hướng Dương ra đời tại Sài gòn vào năm 1971; là con gái độc nhất của một gia đình Phật tử rất mộ đạọ Mẹ cô lúc đó là cô giáo ở trường Bồ Đề, Sài gòn. Số mệnh dành cho tuổi thơ của Hướng Dương thật nhiều trái ngọt. Cha mẹ đầm ấm yêu thương nhau, cô lại được phú cho một giọng nói rất rõ ràng và khuôn mặt khả áị Sau năm 1982, cô bé Hướng Dương được đài Truyền hình mời làm xướng ngôn viên chương trình Những Bông Hoa Nhỏ. Những ai ở Sài gòn vào thời gian ấy hẳn còn nhớ cô bé kháu khỉnh với lời chào: Hướng Dương xin chào các bạn... Khi học lên cấp II chương trình phổ thông cô được mời làm phát thanh viên chương trình thiếu nhị Lên tới cấp III thì cô chỉ còn đủ thời gian miệt mài với sách vở. Sau khi tốt nghiệp đại học Hướng Dương làm hướng dẫn viên du lịch... Ai cũng ngỡ đời cô chỉ mãi là màu hồng.



- ÁC MỘNG
Chẳng hiểu rồi đây Hướng Dương có nên quên hay có thể nào quên được ngày ấy không? Năm 1996, Hướng Dương bị thương nặng vì một tai nạn xe lửạ Không ai biết được điều gì đã xảy ra, chỉ biết rằng khi Hướng Dương rời bệnh viện, chẳng những thân thể đầy sẹo mà đôi bàn chân cũng chẳng còn. Những ngày đầu bị tật thường là những ngày nặng nề và khủng khiếp nhất. Chẳng phải chỉ mình Hướng Dương khóc mà cả cha mẹ cô cũng ngã qụỵ Buồn vẫn cứ buồn, khóc vẫn cứ khóc nhưng họ vẫn cứ tìm cách cố gắng đứng lên.



Nửa năm sau, Hướng Dương được gắn đôi chân gổ việc đi lại có phần thuận tiện hơn. cô bắt đầu hòan hồn sau cơn ác mô.ng. Mẹ cô đưa cô tìm đến các em học sinh ở một trường mù, trường phổ thông đặc biệt Nguyễn Đình Chiểu, để đọc truyện cho các em. Cho đến ngày nay sách vở dành cho người mù vẫn còn rất hạn chế. Người mù thèm nghe đọc truyện đọc sách nhưng biết ai để nhờ. Có những nổi đau mà có ai nếm rồi mới thấụ Và có thâú mới hiểu được người đồng cảnh. Chị tìm thấy sự thông cảm sâu xa nơi những bất hạnh của người mù và tự nguyện tìm cách chia xẻ niềm vui với ho.. Hướng Dương đã sớm nhớ lại cái vốn trời cho là giọng đọc ngọt ngào của mình. Cô say sưa đọc chuyện cho các em mù và bắt đầu nhìn ra cái nghiệp của đời cộ

- BÌNH MINH
Bắt đầu từ ngày đó, cô thường đến với các em học sinh mù. Một trở ngại mới, khi đọc các truyện dài mất nhiều ngày, có em bận vắng mặt vài buổị Hôm sau trở lại, các em này nài nỉ chị Hướng Dương đọc lại đoạn trước. Điều này thật bất tiện nhưng thương các em chị vẫn chìụ Cuối cùng chị tìm ra một giải pháp, tại sao không thu băng các buổi đọc truyện. Trường Nguyễn Đình Chiểu có sẵn phòng thu, vậy là Hướng Dương trở lại nghề cũ. Chị trở lại làm việc với đài phát thanh và được mời phụ trách chương trình thiếu nhi phát mỗi sáng lúc 6 giờ 30 ở đài thành phố. Thấy hiệu quả công việc, Hướng Dương càng say mê đọc sách thu băng hơn. Theo lời cô Tuyết Ngọc mẹ chị, nếu tới bữa không kêu, Hướng Dương vẫn không biết dừng đọc để về ăn trưạ Mỗi tuần cô vào phòng thu băng 6 buổi sáng từ 7 giờ tới 11 giờ. Điều đáng khâm phục không ở chỉ sự hăng say làm việc của Hướng Dương mà còn vì cô chẳng nhận một khoảng thù lao nàọ Hướng Dương kể có hôm khô cả cổ mong mẹ đến để xin ly nước chanh đá. Không phải nhà trường không mời nước nhưng bản tính của cô là không muốn làm phiền người mình đang giúp đỡ.

Nhiều người đã cảm kích tấm lòng của Hướng Dương, họ đã gởi tặng Hướng Dương những cuốn băng cassette và nhiều sự trợ giúp khác. Hướng Dương dành tất cả tặng phẩm này để phát triển băng sách nói cho các em. Nhìn thấy lợi ích của băng sách nói talking book, hội Phụ Nữ Từ Thiện Thành phố đã cộng tác với cô để thành lập Thư Viện Sách Nói Dành Cho Người Mù. Lần đầu tiên ở Việt Nam người mù có được một thư viện lọai nàỵ Tin vui có được thư viện sách nói loan truyền nhanh chóng trong giới người mù. Từ các thôn ấp hẻo lánh ở đồng bằng sông Cửu Long tới các tỉnh miền núi phía Bắc xa xôi, người mù gởi thư về mong được mượn sách của thư viện. Thư viện phục vụ miễn phí cho người mù nên không đủ đáp ứng trước lượng độc gỉa khổng lồ nàỵ



-
THƯ VIỆN SÁCH NÓI DÀNH CHO NGƯỜI MÙ


Thư Viện Sách Nói Dành Cho Người Mù là một thư viện nhỏ. Tới nay Thư Viện Sách Nói Dành Cho Người Mù chỉ có hơn 100 cuốn. Người mù mượn băng sách nói không phải trả bất kỳ khỏang tiền nàọ Ưu tiên hiện nay của Thư Viện Sách Nói Dành Cho Người Mù là người mù ở Sài gòn. Người mù ở các tỉnh khác vì việc liên lạc vẫn còn khó khăn, họ thường gởi băng để hội sang qua rồi gởi về nghẹ Trong phòng thu băng của Thư Viện Sách Nói Dành Cho Người Mù vỏn vẹn chỉ có 4 cái máy cassettẹ máy móc ở đây so ra vẫn còn quá nghèo nàn và lạc hậụ Không có computer để lọc tiếng hay ghép nhạc .... mọi thứ đều do sự khéo léo của Hướng Dương. Hướng Dương vừa là phát thanh viên vừa kiêm cả kỷ thuật viên và đạo diễn thu băng. Công việc vì thế, đã vừa khó khăn lại thêm buồn tẻ cô độc như một người tù biệt giam. Hướng Dương có cộng tác với một vài giọng đọc tình nguyện khác. Người đến thì đông mà người đi cũng nhiềụ Họ đi vì không chịu nổi cảnh cô độc đó. Mọi gian truân Hướng Dương đành cam chịu cả, miễn sao cô còn mang lại niềm vui cho người mù thôị Cô gái bất hạnh ấy vẫn tiếp tục vượt qua mọi gian truân và với những nổ lực phi thường Hướng Dương vẫn cho ra đời những cuốn băng sách nói có chất lượng tương đối nghe được nếu so sánh với các phòng thu tân kỳ khác ở Việt Nam hiện naỵ

Biết cô là người có tài năng và tấm lòng nhiều cơ quan đã mời cô cộng tác thường xuyên với mức lương cao ... Thế nhưng Hướng Dương đã từ chối bởi cái lý do hết sức cảm động: Nếu làm việc các nơi khác thì sướng cho thân mình rồi, có điều ai sẽ lo cho Thư Viện Sách Nóị Chẳng những đọc các sách truyện nổi tiếng như Không gia đình (Hector Maillot), Quê Mẹ (Thanh Tịnh) Ông già và biển cả . The Old Man And The Sea (H. Hemingway) Mẹ Thérésa thành Calcuta ..... Hướng Dương cũng luôn tìm hiểu nhu cầu của các em học sinh mù nên Thư Viện Sách Nói Dành Cho Người Mù có đầy đủ các sách giáo khoa từ lớp 6 tới lớp 12.

Vừa qua, vào ngày 10 tháng 10 năm 1999, Thư Viện Sách Nói Dành Cho Người Mù đã tổ chức sinh nhật lần thứ nhất của mình. Một họat động văn hóa hết sức dễ thương để mừng sinh nhật của thư viện là cuộc thi kể truyện của các em thiếu nhị Có 24 cơ sở nuôi dạy các trẻ em mù, bại liệt, trẻ mồ côi, bụi đời.... đã tham gia . Khán giả vô cùng sửng sốt và cảm động khi tham dư.. Câu chuyện được các em tự chọn lại rất gần với cảnh đời thật của các em, cô đọng các ước mơ ngây thơ và nói lên nổ lực vượt khó. Qua việc nhập vai diễn trọn vẹn của các em khán giả còn nhìn thấy thêm nữa những khả năng tiềm ẩn đang từng ngày bừng lên trong các em. Hoa trái ấy đã được ươm từ hạt giống của những cuốn băng sách nóị

o0o

Thư Viện Sách Nói Dành Cho Người Mù vẫn còn nhiều chương trình chưa thực hiện được. Làm sao mang các cuốn băng thu sách, truyện đến tận tay những người mù nghèo khổ ở các nơi xa xôi hẻo lánh? Làm sao có đủ tiền mua thêm các máy móc tối tân giúp việc thu băng nhanh hơn, nhiều hơn và tốt hơn? Xin hãy đến để phát triển Thư Viện Sách Nói Dành Cho Người Mù và để cùng với Hướng Dương san sẻ những bất hạnh của người mù Việt Nam.

Thư từ liên lạc và tặng phẩm xin gởi về:
Thư Viện Sách Nói Dành Cho Người Mù
Hội Phụ Nữ Từ Thiện
186 Nam Kỳ Khởi Nghĩa
SaiGon, Việt Nam
Phone: (848) 829-0081
EM: Woca@bdvn.vnd.net


TRẦN BÁ


2- Lời Kêu Gọi của Cậu Bé 12 Tuổi ________Justin Mallory


HELLO: My name is Justin Mallorỵ I am 12 years old and have epilepsỵ I am undergoing treatment for my disease at the University of Pennsylvania Teaching Hospital.Without this treatment, the doctors tell me that I will not live another year. Through a donation with McDonalds and Pizza Hut these companies have agreed to donate $1 for every time this email is forwarded onto another person. This means if 50,000 people forward on this email I will receive $50,000 in free medical treatment.

Please, every single email can make adifference in my lifẹ I beg you to help me by simply joining others before you in simply sending this email on to another.
Thanks you for your support.

Cháu tên là Justin Mallorỵ Năm nay cháu được 12 tuổi và đang bị bệnh kinh phong. Hiện nay cháu đang được điều trị tại bệnh viện University of Pennsylvania Teaching. Các bác sĩ cho biết rằng nếu không có sự điều trị này, thì cháu sẽ không sống hơn được một năm. Hai công ty McDonals và Pizza Hut đã bằng lòng tặng cháu $1.00 cho mổi lần lá thư này được gửi đi cho một ngườị Ddiều này có nghĩa là nếu có 50,000 người nhận và chuyển lá thư này đi thì cháu sẽ nhận được $50,000 để giúp cho việc trị bê.nh.

Cháu tha thiết mong mọi người hãy truyền nhau lá thư này vì mổi một lần lá thư được gửi đi là cháu có thêm hy vọng trong việc trị bệnh của mình.
Thành thật cám ơn.


JUSTIN MALLORY



Gửi lúc 22:27:29 Dec 30 2005 Go to Top of Page

Suối Nguồn


47 bài

 Show Profile Send Suối Nguồn a Private Message Liên kếtURL




Rau Muống


Hôm nay, trời thật trong và thật nắng khiến lòng thoáng nhớ nhung đến những buổi trưa nắng ở quê nhà. Tự dưng, muốn viết đôi dòng theo dòng suy nghĩ vẩn vơ....

Chẳng hiểu ai là người tìm ra rau muống nhỉ ?Tại sao lại đặt tên là rau "muống" mà không phảibất cứ tên gì khác ? Và cũng thật tình khâm phục những người đã khéo nghĩ ra cách biến chế những cọng rau xanh, cứng và ròn ấy thành những món thật giản dị, đơn sơ nhưng mà lại ngon tuyệt vờị

Này nhé, chỉ cần cho một vài lát gừng thái mỏng, nêm thêm chút tương bắc cho đậm đà vào nồi rau muống luộc xanh ngăn ngắt là đã có món canh rau muống tương gừng rồi đấỵ Thật đơn giản quá phải không ? Mà cũng thật là tuyệt vời đấy bạn a.. Cứ thử tưởng tượng mà xem. Những cọng rau xanh vừa đủ độ chín tới, mềm mà vẫn ròn tan dưới hai hàm răng, nước rau thoang thoảng nhẹ đưa mùi thơm ngọt dịu của tương bắc hoà quyện cùng mùi gừng tươị Nếu điểm thêm một vài miếng cà pháo muối xổi, vài lát ớt cay cay thì càng làm tăng vị ngon hơn nữạ

Cũng vẫn với những cọng rau muống xanh mát mắt đó, nếu đem nấu với khoai sọ, tôm khô thì lại thành một món canh khác cũng tuyệt vời không kém: canh rau muống khoai so.. Đơn giản thôi, khoai sọ (khoai môn) luộc vừa chín tới, đem lột vỏ, rửa sơ, rồi cắt thành từng miếng vừa vừạ Xong đem nấu cùng với tôm khô, nêm thêm chút nước mắm cho đủ vị đậm đà, rồi cho những cọng rau muống (đã cắt ngắn, rửa sạch) vào nấu vừa chín tớị Thế là ta đã có một món canh cũng ngon vô cùng. Vị ròn của rau, xen cùng vị ngọt của tôm khô, vị bùi bùi của khoai sọ quả thật là một sự kết hợp khéo léo tuyệt vời đấy, bạn a.. Nếu muốn thì có thể dặm thêm vài ngọn rau rút thì hương vị càng tuyệt hơn nữạ Cũng chỉ với ngần ấy thứ, nhưng nếu thêm bánh phở dai vào nấu chung thì lại thành một món ăn đặc biệt Bắc - món canh bánh đạ

Cũng có khi muốn đơn giản hơn nữa, ta chỉ dùng tạm một món rau muống luộc ăn kèm cùng với những miếng cà pháo ròn tan cũng có một bữa cơm ngon miê.ng. Muốn tăng vị ngon hơn một chút, có người lại vắt chút chanh, dầm trái cà chua hay trái sấu, hay dùng lá me chua đánh vào bát nước rau luộc làm món canh. Giản dị mà ngon quá đi thôi, bạn cứ thử nếm một lần thì sẽ biết ngaỵ

Nhưng mà này, cái món rau luộc đơn giản như trên cũng đòi hỏi vài điều hơi cầu kỳ đấy bạn ơị Này nhé, đĩa rau phải luộc sao vừa đủ độ chín, mềm mà vẫn giữ được độ ròn và vẫn còn giữ được màu xanh như ngọc tha.ch. Những cọng rau phải ngắt sao vừa đúng độ, không quá ngắn, không quá dàị Khi bày trong đĩa thì những cọng rau quấn quít lẫn nhau, nhưng mà vẫn phải tơi, không rối nùi khi dùng đũa gắp. Mới thoạt nghe diễn tả cứ ngỡ quá khó khăn, nhưng đừng lo bạn ạ, chỉ cần để ý tí ti thì mọi chuyện cũng không đến nỗi nào đâụ Này nhé, chỉ cần nêm chút muối vào nồi nước thật sôi, cho những cọng rau đã cắt sẵn, rửa sạch vào, và nhớ đừng đậy nắp, kẻo rau đổi màụ Sau đó, liệu chừng rau vừa đủ độ chín thì hãy vớt ra liền. Thế là xong, đâu đến nỗi quá khó, phải không hở bạn ?

Vẫn với cái món rau muống luộc này, nếu đem ăn kèm với một tô canh bún, điểm thêm chút mắm tôm, chút ớt cay thì lại thành một món ăn thật ngon, và cũng thật đẹp vô cùng, bạn a..Cứ hình dung thử nhé, những cọng bún to sợi, trắng muốt, ẩn hiện dưới lớp cái cua sậm màu, lớp nước mầu cam đỏ óng ánh, xen kẽ với những cọng rau muống luộc xanh ngắt hòa lẫn với màu tím nâu đỏ nhạt của mắm tôm thì quả là một bức tranh đủ màu sắc. Chưa kể đến mùi thơm dìu dịu, ngọt mà vẫn thanh của nước dùng khẽ thoảng vào mũi, khiến ta chỉ thoạt nhìn mà đã thấy thèm rồi, phải không ?

Cũng tương tự như món canh bún là món bún riêụ Cũng vẫn với ngần ấy thứ vật liệu, nhưng mà lại thành một món ăn khác hẳn nhưng không kém phần hấp dẫn vị giác, khứu giác và cả thị giác, bạn nhỉ. Hãy nhìn thử một tô bún riêu mà xem. Màu đỏ cam của những lát cà chua, màu vàng của những miếng đậu hũ chiên, màu gạch của cái riêu cua, màu trắng của bún, màu xanh của những cọng hành lá thấp thoáng dưới những váng màu của nước riêu quả thật là đẹp mắt vô cùng. Nhưng vẫn chưa hết, hãy nhìn rổ rau tươi ăn kèm sẽ thấy biết bao nhiêu là loại rau nhỉ. Này nhé, những cọng rau bắp chuối màu tím đỏ lợt, những cọng giá trắng muốt, những phiến rau sà lách cắt nhỏ xanh mát mắt xen lẫn với màu trắng tinh khiết của những cọng rau thân chuối mảnh dẻ, xen lẫn với những màu sắc của nhiều loại rau khác nữạ Nhưng nổi bật nhất vẫn là những cọng rau muống chẻ. Chẳng hiểu có phải vì cái màu xanh ngắt của những cọng rau muống quá đặt biệt, át hết những màu sắc khác, hay chỉ vì cái hình dạng cong cong của những cọng rau đã đập vào mắt ta khi nhìn vào rổ rau, hay chỉ vì ta đã quá ưu ái cho loại rau nàỵ Nhưng quả thật là cái vị ròn ròn, man mát của những cọng rau muống chẻ đã làm tăng hương vị ngon ngọt của tô bún riêu lên gấp bội lần, phải không hở bạn ....

Cũng vẫn những cọng rau muống chẻ đó, nếu đem trụng sơ để làm món gỏi rau muống thì lại thành một món ăn ngon và lạ miệng cho khách phương xạ Món vịt nấu chao và khoai mỡ dù nấu khéo cách mấy mà lỡ thiếu rau muống trụng thì cũng kém ngon. Nhưng nếu cứ để nguyên như thế, đem ăn kèm với các loại rau khác khi ăn món chả giò hay món bún chả thì cũng tuyệt vời vô cùng, bạn cứ thử mà xem.

Trong những mâm cơm gia đình thường ngày, rau muống lại được chế biến thành nhiều món khác nhau, và dường như món nào khiến ta thấy ngon miệng cả, thế mới lạ chứ. Đem xào rau muống vừa đủ chín, điểm thêm vài lát tỏi thế là đã có một món ăn thật ngon. Những ai thích ăn ngon hơn nữa, thì có thể ăn món xau muống xào thịt bò. Xào thịt bò ướp nước mắm, tỏi bầm nhỏ trong một chảo mỡ thật nóng, lửa thật lớn, vừa tai tái thì đem đổ ra đĩạ Rồi xào rau muống, nêm vừa ăn, điểm thêm chút tỏi và trộn thịt bò đã xào ở trên vàọ Đơn giản thế thôi, mà cũng ngon miệng vô cùng.

Rau muống xào nêm nước mắm cũng ngon, mà nếu nêm bằng chao thì lại thành một món ăn chay cũng khá ngon miệng, chỉ tiếc là thiếu vị tỏi thì đĩa rau sẽ kém vị ngon đi nhiềụ

Còn nhiều, nhiều nữa kể sao cho hết những món ăn dùng rau muống nhỉ, vả lại cứ càng kể thì lại càng thấy nhớ nhung, và tiếc nuối những cọng rau xanh ngát của quê nhà. Nên có lẽ cũng nên chấm hết bài viết này nơi đây, kẻo không hồn cứ mãi thả trôi theo những đoá hoa rau muống màu tím nhạt, mong manh theo gió thổi nhè nhẹ điểm tô vẻ đẹp cho những bè rau muống xanh ngắt, tươi mơn mỡn đang bồng bềnh trong một vùng ký ức. Và rồi một nỗi buồn da diết lại len lén trở về trĩu nặng cả lòng của kẻ xa quê hương...


TỨ DIỄM

Gửi lúc 22:29:50 Dec 30 2005 Go to Top of Page

Suối Nguồn


47 bài

 Show Profile Send Suối Nguồn a Private Message Liên kếtURL




TTTV Suối Nguồn vừa nhận được từ nhà xuất bản và tác giả gởi tặng một số sách báo mới :

1. Dường Như Tôi Ngại Thốt Lời Yêu Em: tập thơ, nhạc đầu tay của Nguyễn Đăng Tuấn, dầy 214 trang, giá $10 USD do Làng Văn xuất bản.
..... Ở thơ Tuấn thường là lẫn lộn những hạt thủy tinh lấp lánh và những sỏi đả sần sùi thô nhám, giữa chọn lọc cầu kỳ và những nét vội vã chiếu lệ Thơ rất thơ và thơ chẳng giống thơ .....
(Hà Huyền Chi)
Mọi chi tiết xin liên lạc:
NGUYỄN ĐĂNG TUẤN
5 Crest Blvd.
Palmer, PA 18045
USA
E-mail: Tnguyen205@aol.com

2. Những Tình Khúc Hoàng Văn: Với nét nhạc dồi dào, đầy cảm hứng, với những vần thơ ngọt ngào, trữ tình, nhạc sĩ Hoàng Văn đã mạnh dạn góp vào làng âm nhạc Tuyển Tập những Tình Khúc Hoàng Văn 1 và 2, mỗi tuyển tập bao gồm 25 ca khúc chọn lọc. Giá $10 USD. Mọi chi tiết xin liên lạc với tác giả tại: (713) 995-5335.

3. Tập San Thi Ca số 20: (Thi Ca@Net ), do nhóm Thi Ca Net phát hành vào tháng 11 năm 1999, với những sáng tác của một số cây viết thành danh cũng như những cây viết trẻ xoay quanh chủ đề Mẹ, mùa Thu, và tình yêụ Muốn biết thêm chi tiết xin vui lòng liên lạc với đại diện các nước:
Đức Tường: Thicanet@aol.com (Châu Âu)
Tứ Diễm : TuDiem@hotmail.com (Canada)
Biển Trắng : ctina@nextcentury.com.au (Úc Châu)
Thơ thơ : Tho2122@hotmail.com (Mỹ, USA)

TTTV Suối Nguồn xin chân thành cảm ơn và ân cần giới thiệu cùng bạn đọc.


Gửi lúc 22:31:12 Dec 30 2005 Go to Top of Page

Suối Nguồn


47 bài

 Show Profile Send Suối Nguồn a Private Message Liên kếtURL




1- Ra mắt thi phẩm "CUỐI NẺO ĐƯỜNG HẠNH PHÚC" của nhà thơ VŨ THI AN:

SN vừa nhận được thiệp mời của Câu Lac. Bộ Văn Học Nghệ Thuật vùng Hoa Thịnh Đốn và Hội Đà Lạt, tham dự buổi sinh hoạt giới thiệu thi phẩm "Cuối Nẻo Đường Hạnh Phúc" của nhà thơ Vũ Thị An.

Đến với "Cuối Nẻo Đường Hạnh Phúc" là đến với những dòng thơ trữ tình, lãng mạn, đến với những dòng thơ mang nặng tình yêu quê hương, những xót xa của một thân phận lưu đày biệt xứ, nhưng gần gũi thân thương, luân lưu trong huyết quản với những kỷ niệm quê hương, giòng sông nhỏ, lũy tre xanh, ánh trăng đồng nội, những thao thức không rời của một nhà thơ luôn hướng về quê hương yêu dấu.... ... Em bé Việt Nam thèm đi học qua sông không thuyền, một tay cắp sách một tay bơi, khi đến nơi, sách khô, mình ướt... Xa quê hương, nhưng không bao giờ quên được những dấu yêu của mảnh đất một đời in dấu trong tâm : Nửa vòng trái đất xa vời Ca dao của mẹ ru đời lưu vong... Xin mời các bạn yêu thơ đến tham dự buổi ra mắt tuyển tập thơ của nhà thơ Vũ Thi An được tổ chức từ 2 giờ đến 5 giờ chiều ngày thứ Bảy 20 tháng 11 năm 1999 tai:
Nhà hàng Galaxy
155 Hillwood Avẹ
Fall Church, VẠ 22046
Tel : (703) 534.5450

Có phụ diễn văn nghệ và tiệc trà. Để biết thêm chi tiết xin liên lạc với : HÀ BỈNH TRUNG : (703) 569.7097 và (703) 471.1009
NGỌC TỊNH (703) 352.5250

2- ĐÔI LỜI CÙNG CÁC CỘNG TÁC VIÊN:

- Tuyển Tập Thơ Văn SUỐI NGUỒN xin chân thành cảm ơn Giáo sư - Tiến Sĩ Trần Quang Hải, nhà thơ, nhà văn Nguyên Khôi, Du Tử Lê, Hồ Huấn Cao, Trần Việt, Vũ Thi An, Đức Tường, Lạc Duyên, Tứ Diễm, Minh Nhật, Cao Nguyên, KK, Trúc Giang, PTTV, Ngọc Trang, Sơn Huỳnh, Justin Mallory và Trần Bá đã nhiệt tình ủng hộ, đóng góp bài vở cho Tuyển Tập Thơ Văn SUỐI NGUỒN được hoàn thành đúng thời hạn và vững vàng ra mắt đọc giả số thứ 2 nàỵ

- Đặc biệt cảm ơn đến Rồng Con, TranV và Linh Lưu đã nhiệt tình giúp đỡ trong việc hoàn thành web sitẹ Không có sự nhiệt tình này, trang web site không thể ra mắt quý đọc giả ngày hôm nay

- TTTV Suối Nguồn và một số đọc giả xin chân thành cảm ơn đến các bạn: Hoàng Triều (HoangTrieu_99@yahoo.com), Bình Minh (www.vietlove.com), Đan Khanh (Daysy00223@aol.com), Phong Lưu và Hoàng Hải (Nối Vòng Tay - Ngô Sĩ Liên Web Site http://www.welcome.to/NoiVongTayNgoSiLien ) đã giới thiệu rất nhiều đọc giả đến với TTTV Suối Nguồn, không có sự ủng hộ tinh thần này toàn thể anh chị em trong TTTV Suối Nguồn có lẽ không làm việc hăng say, bất chấp thời gian eo hẹp để hoàn tất số 002 nàỵ

3- NHẬN TTTV SUỐI NGUỒN: Muốn nhận được TTTV Suối Nguồn, các bạn chỉ cần email (EM) tới: SuoiNguon-Subscribe@listbot.com, trong EM, các bạn cần viết "Subscribe Tuyển Tập Thơ Văn Suối Nguồn"

4- LẤY TÊN RA KHỎI EMAIL(EM) LIST: Muốn lấy tên ra khỏi EM list, các bạn chỉ cần EM tới: SuoiNguon-unsubscribe@listbot.com, Trong EM, các bạn cần viết: "unsubscribe Tuyển Tập Thơ Văn Suối Nguồn"

5- THỂ LỆ GỬI BÀI:
- Chủ đề thơ và truyện ngắn, tùy bút cho số 003 (phát hành vào tháng 12-99): Đông và Giáng Sinh. Hạn chót để gửi bài cho số 003 là: ngày 20, tháng 11 năm 99.
- Bài gửi đăng trong TTTV Suối Nguồn yêu cầu không gửi đăng những nơi khác và xin gửi về hai địa chỉ EM sau đây: SuoiNguon@listbot.com hay SuoiNguon@usa.net .
Nếu các bạn muốn trích đăng bài từ TTTV Suối Nguồn xin vui lòng liên lạc với ban biên tập trước khi sử dụng

6- MUỐN ĐỌC TTTV SUỐI NGUỒN BẰNG TIẾNG VN: bạn có thể dùng program:intview.zip, 1148Kb + vpswin3d.zip, 1281Kb tại http://www.vps.org/english và copy Tuyển tập Thơ Ca SUỐI NGUỒN vào program trên.

7- CÁO LỖI: Vì khổ báo có hạn nên một số thơ, truyện ngắn, tùy bút không thể đăng trong số này được, ban biên tập sẽ đăng vào những số kế tiếp, mong các bạn thông cảm. Thành thật cảm ơn.

8- MỌI THẮC MẮC VỀ TTTV SUỐI NGUỒN: xin vui lòng EM về:SuoiNguon@listbot.com or SuoiNguon@usa.net

-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=--=-=-=--=-=-=-=-

Tuyển Tập Thơ Văn - Suối Nguồn

Phát hành vào mỗi thứ Hai đầu tháng

Chủ Nhiệm:

Thơ Thơ - Thotho2022@CS.com

Ban Biên Tập:

LaLan - LaLan2000@yahoo.com
Thái Mộng Trinh - ThaiTrinh@theAirforce.com

Kỹ Thuật:

LaLan - LaLan2000@yahoo.com
-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-==-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=--=-=-=--=-=-=-=-
copyright (C) 1999 by respective authors
-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-==-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=--=-=-=--=-=-=-=-
Gửi lúc 22:32:49 Dec 30 2005 Go to Top of Page
   Chủ đề Next Topic  
 Tạo chủ đề mới  Topic Locked
 In chủ đề
Chuyển tới:
 Tất Cả Các Diễn Đàn Powered By: Snitz Forums 2000